“Người giữ lửa giữa đại ngàn”
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt nơi vùng Tây Bắc, khi bom đạn dội xuống các tuyến đường chiến lược, những người dân quân thôn bản vẫn lặng lẽ bám trụ, giữ đường, bảo vệ kho lương và dẫn bộ đội vượt núi. Câu chuyện của ông Lò Văn Phương là minh chứng cho tinh thần gan dạ, thủy chung với cách mạng của người dân vùng cao trong thời hoa lửa.
Ông Lò Văn Phương kể lại, năm 1968, khi mới tròn 19 tuổi, ông đã xung phong tham gia lực lượng dân quân xã. Thời điểm đó, tuyến đường vận chuyển lương thực và vũ khí qua vùng Tây Bắc liên tục bị máy bay Mỹ đánh phá. Bản làng thường xuyên chìm trong khói lửa.
“Ban ngày cày ruộng, ban đêm gùi hàng, đào hầm, san lấp hố bom. Lúc đó không ai nghĩ đến sợ hãi, chỉ nghĩ làm sao giữ được đường cho bộ đội hành quân,” ông Phương nhớ lại.
Có một đêm mưa lớn, đơn vị bộ đội chủ lực hành quân qua địa bàn nhưng con suối Nậm Mu nước dâng cao, cầu tạm bị đánh sập. Ông Phương cùng tổ dân quân được giao nhiệm vụ dẫn đường vòng qua lối mòn trên sườn núi. Đường trơn trượt, vực sâu hun hút, chỉ cần sơ sẩy là nguy hiểm đến tính mạng.
Khi đang di chuyển, pháo sáng từ phía địch bất ngờ rọi xuống, cả đoàn phải nằm ép sát vào vách đá. Ông Phương là người cuối cùng trong tổ, vừa quan sát phía sau vừa trấn an anh em:
“Còn sống là còn đường. Đừng để lộ tiếng động.”
Nhờ sự bình tĩnh và thông thuộc địa hình, ông đã đưa cả đơn vị vượt qua khu vực nguy hiểm an toàn trước khi trời sáng. Sau trận đó, ông cùng đồng đội tiếp tục san lấp hố bom, dựng lại cầu tạm để kịp thời thông tuyến.
Những năm tháng ấy, bản Mường Than không chỉ là hậu phương mà còn là “pháo đài lòng dân”. Dân quân, thanh niên, phụ nữ, thiếu niên đều góp sức. Ông Phương nhiều lần thoát chết trong gang tấc khi đang làm nhiệm vụ trực phòng không. Một lần mảnh bom sượt qua vai, để lại vết sẹo dài đến tận hôm nay.
Ông trầm giọng:
“Thời đó gian khổ thật, nhưng tình đồng chí, tình quân dân thì không gì sánh được. Chúng tôi giữ lửa cho nhau giữa đại ngàn, giữ niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.”
Sau ngày thống nhất, ông trở về với ruộng nương, tiếp tục tham gia công tác xã hội tại địa phương. Vết thương cũ mỗi khi trở trời vẫn đau nhức, nhưng ông luôn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.


