NGƯỜI GIỮ LỬA GIỮA RỪNG XẺO QUÝT
"Có những con người đi qua chiến tranh bằng một niềm tin sắt son. Dẫu bị tù đày, tra tấn hay đối mặt với cái chết, họ vẫn một lòng giữ trọn lời thề với Tổ quốc."
Giữa vùng đất Đồng Tháp hôm nay, khu di tích Xẻo Quýt vẫn rì rào trong màu xanh của rừng tràm. Ít ai biết rằng, hơn nửa thế kỷ trước, nơi đây từng là căn cứ cách mạng quan trọng, là địa bàn diễn ra nhiều trận chiến ác liệt và cũng là nơi ghi dấu cuộc đời của người chiến sĩ kiên trung – Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Võ Văn Dánh, thường gọi là Tư Hiếu.
Sinh năm 1931 trong một gia đình nông dân nghèo ở vùng Gò Công, tuổi thơ của ông gắn liền với cảnh nước mất, nhà tan. Mới 14 tuổi, cậu bé Võ Văn Dánh đã tham gia hoạt động cách mạng. Ba năm sau, ông chính thức đứng vào hàng ngũ Vệ quốc đoàn, bắt đầu cuộc đời của một người lính.
Những năm kháng chiến chống thực dân Pháp là chuỗi ngày đầy thử thách. Ông hai lần rơi vào tay địch. Để khai thác thông tin, kẻ thù dùng đủ mọi cực hình, thậm chí đưa đồng đội và người em ruột của ông ra xử bắn ngay trước mặt. Nhưng trước đau thương và mất mát, người chiến sĩ trẻ vẫn giữ trọn khí tiết, không khai báo nửa lời, rồi tìm cách vượt ngục để trở về với cách mạng.
Sau Hiệp định Giơ-ne-vơ năm 1954, tình hình miền Nam bước vào giai đoạn vô cùng cam go. Nhiều cơ quan lãnh đạo phải chuyển vào hoạt động bí mật. Trong hoàn cảnh ấy, Võ Văn Dánh được giao nhiệm vụ bảo vệ cơ quan Tỉnh ủy Kiến Phong. Những năm tháng ấy, căn cứ cách mạng liên tục bị bao vây, càn quét.
Ông cùng đồng đội vừa chiến đấu, vừa vận động nhân dân che chở, nuôi giấu cán bộ. Sau phong trào Đồng khởi, ông tiếp tục được phân công phụ trách công tác bảo vệ cơ quan và tham gia xây dựng lực lượng.
Khi chiến tranh ngày càng ác liệt, ông được giao chỉ huy đơn vị C.279, làm nhiệm vụ bảo vệ căn cứ Tỉnh ủy tại Xẻo Quýt – một trong những mục tiêu đánh phá trọng điểm của địch. Không chỉ là người chỉ huy bản lĩnh, ông còn là người có tầm nhìn và sự mưu trí đặc biệt. Ông chỉ đạo xây dựng hệ thống công sự, bố trí trận địa phòng ngự, cải tạo địa hình, trồng cây che phủ, cài chông mìn để giữ vững căn cứ giữa vòng vây của bom đạn.
Năm 1966, trong một trận chống càn, ông bị thương nặng và mất đi một mắt. Nhưng người chỉ huy ấy nhất quyết không rời đơn vị, tiếp tục bám trụ cùng đồng đội.
Một trong những trận chiến tiêu biểu nhất diễn ra ngày 6/1/1969. Khi một đại đội quân Mỹ đổ quân tấn công cơ quan Tỉnh ủy tại Bình Hàng Tây, ông bình tĩnh chỉ huy đơn vị áp dụng chiến thuật "nắm thắt lưng địch mà đánh", chờ đối phương tiến sát mới đồng loạt nổ súng.
Giữa làn bom đạn và pháo kích dữ dội, đơn vị của ông đã đánh bật các đợt tiến công, bảo vệ an toàn cơ quan Tỉnh ủy. Đến đêm, ông tiếp tục tổ chức nghi binh, đánh lạc hướng đối phương để đưa toàn bộ cơ quan rút lui an toàn. Năm năm sau, ngày 4/10/1974, ông lại trực tiếp chỉ huy một trận phục kích quan trọng, đánh bại ý đồ tái chiếm đồn Gốc Khế của địch trên địa bàn Thanh Mỹ.
Sau ngày đất nước thống nhất, những cống hiến của ông và đơn vị C.279 được Đảng và Nhà nước ghi nhận. Đơn vị C.279 được phong tặng danh hiệu Anh hùng, còn Võ Văn Dánh được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1978.
Rời chiến trường, ông tiếp tục cống hiến trong thời bình, đảm nhiệm nhiều trọng trách như Phó Trưởng ty Công an Đồng Tháp, Ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh ủy, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Tỉnh ủy. Dù ở cương vị nào, người chiến sĩ năm xưa vẫn giữ nguyên phẩm chất của một người cộng sản kiên trung: sống giản dị, tận tụy và hết lòng vì nhân dân. Ngày 5/10/1995, ông từ trần, để lại niềm tiếc thương sâu sắc cho đồng đội và nhân dân Đồng Tháp.
Ba mươi năm đã đi qua kể từ ngày ông rời xa cõi tạm, nhưng tên tuổi của Anh hùng Võ Văn Dánh vẫn sống mãi trong ký ức của quê hương như một biểu tượng của lòng trung thành, ý chí bất khuất và tinh thần cống hiến không ngừng nghỉ.
Cuộc đời ông là một lời nhắc nhở thiêng liêng đối với thế hệ trẻ hôm nay: hòa bình được đánh đổi bằng máu và sự hy sinh của biết bao người đi trước; vì vậy, mỗi người trẻ cần sống có trách nhiệm, tiếp nối truyền thống cách mạng và góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.



