Bài viết

NGƯỜI GIỮ LỬA KÍ ỨC

Hưng Yên06/12/2025Đỗ Phan Thúy An (Báo Tin tức/TTXVN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong nhịp sống bình yên của quê hương hôm nay, đôi khi em bắt gặp những dáng người tóc đã bạc, lưng hơi khòm, nhưng trong đôi mắt vẫn ánh lên sự cứng cỏi của một thời đạn lửa. Họ được gọi bằng cái tên giản dị nhưng trang trọng: cựu chiến binh. Ở họ, có một điều gì đó khiến em luôn cảm thấy vừa kính trọng vừa tò mò — bởi đằng sau dáng vẻ bình dị ấy là cả một thời tuổi trẻ kiên cường mà lịch sử đã ghi dấu.

1. Gặp gỡ người lính già trong buổi chiều vàng

Em quen bác Tư, một cựu chiến binh trong xóm, vào một buổi chiều mùa thu. Bác mặc chiếc áo xanh đã sờn, trên ngực đeo hai tấm huân chương lấp lánh. Bác đang ngồi bên gốc xoài trước nhà, đánh chiếc võng cũ và nhìn bọn trẻ chúng em đá bóng. Ánh mắt bác hiền nhưng sâu, như chứa cả một bầu trời ký ức.

Hôm ấy, vì tò mò về “cuộc đời người lính”, em mạnh dạn đến hỏi bác. Bác nhìn em, nở nụ cười móm mém rồi bắt đầu kể. Giọng bác trầm ấm, lúc chậm rãi như dòng nước, lúc dồn dập như tiếng súng năm xưa.

2. Thời thanh xuân dệt bằng những bước chân hành quân

Bác Tư nhập ngũ khi mới vừa tròn mười chín tuổi — cái tuổi bây giờ chúng em còn đang ngồi trên ghế nhà trường. Bác kể, ngày nhận giấy báo nhập ngũ, mẹ bác khóc nhiều lắm, nhưng khi tiễn con đi vẫn chỉ dặn:
“Con đi mạnh giỏi, nhớ giữ lấy màu áo lính.”

Hành trang người lính thời ấy đơn sơ đến lạ: một ba lô mỏng, vài bộ quần áo, chút lương khô, tấm poncho và một niềm tin sắt đá vào ngày thắng lợi.

Bác kể về những tháng ngày hành quân trên đường Trường Sơn. Con đường ấy là cả một kỳ tích, nhưng cũng đầy những hi sinh thầm lặng. Những đêm mưa rừng tầm tã, họ vừa đi vừa phải canh tiếng máy bay địch. Mỗi lần nghe tiếng bom gầm trên không, cả tiểu đội phải ép mình xuống đất, nín thở chờ tiếng nổ. Có hôm, họ phải đi liên tục mười mấy tiếng chỉ để kịp tiếp tế cho chiến trường.

Đôi mắt bác sáng lên khi nhắc đến những người đồng đội thân thiết. Họ chia đôi viên thuốc, san nhau nắm cơm, cõng nhau vượt dốc, hát chung một bài để át đi tiếng bom. “Thanh xuân của bác,” bác nói, “chính là được sống, chiến đấu và cười bên đồng đội.”

3. Những mất mát không nằm trong sách vở

Nhưng thời hoả lửa không chỉ có hào hùng. Nó còn có những nỗi đau mà người lính không bao giờ quên.

Bác Tư kể về anh Phong — người đồng đội thân nhất của bác. Một buổi sáng, khi đơn vị đang vượt suối, bom bất ngờ trút xuống. Bác và mọi người lao đi tìm nhau trong khói bụi, nhưng cuối cùng chỉ còn tìm lại được chiếc mũ tai bèo của anh Phong nằm giữa bờ cát. Khi nhắc đến đó, giọng bác bỗng nghẹn lại.

“Chiến tranh kết thúc rồi, nhưng có những người mãi mãi ở lại tuổi hai mươi…”

Em lặng người đi. Lần đầu tiên em hiểu rằng phía sau sự bình yên hôm nay là biết bao giọt nước mắt của thế hệ đi trước.

4. Người lính trở về – giữ lửa cho quê hương

Sau ngày thống nhất, bác Tư cùng những người lính trong làng trở về với áo nâu ruộng đồng. Không còn tiếng súng, họ lao vào dựng lại cuộc sống còn dang dở. Tuy tuổi già nhưng họ vẫn giữ tác phong kỷ luật: việc gì cũng làm chỉn chu, giúp đỡ bà con khi gặp khó khăn.

Bác Tư luôn tham gia mọi hoạt động của hội cựu chiến binh xã: trồng cây, vận động gây quỹ, sửa đường cho xóm, giúp đỡ gia đình khó khăn. Với bọn trẻ, bác là người thầy thầm lặng. Bác hay dạy chúng em bài học về lòng biết ơn, sự kỷ luật, tinh thần sẻ chia — bằng chính những câu chuyện đời lính của bác.

Mỗi lần nghe bác kể, em như nhìn thấy trước mắt một thời khói lửa đang sống lại. Những câu chuyện không có trên sách giáo khoa, nhưng đậm chất thật, đậm chất người.

5. Suy nghĩ của em – ngọn lửa truyền lại qua thế hệ

Từ khi gặp bác Tư, em nhận ra rằng chiến tranh dù đã lùi xa, nhưng bài học của thời ấy vẫn còn nguyên giá trị đối với người trẻ hôm nay.
– Họ dạy em biết sống có lý tưởng.
– Dạy em biết quý trọng hòa bình.
– Dạy em hiểu rằng sự hi sinh không phải là điều gì lớn lao, mà đôi khi chỉ là dám đứng lên vì cộng đồng, vì những điều tốt đẹp hơn.

Nhìn những cựu chiến binh chống gậy bước đi giữa buổi chiều lộng gió, em thầm biết ơn họ — những con người đã dành cả tuổi trẻ cho đất nước.

Nhờ họ, chúng em mới được đến trường, được vui chơi, được lớn lên trong bình yên.

6. Kết thúc – nhưng câu chuyện còn mãi

Câu chuyện thời hoả lửa không chỉ là những trang sử vàng của dân tộc, mà còn là “ngọn đuốc ký ức” truyền qua bao thế hệ. Những cựu chiến binh như bác Tư chính là người giữ ngọn lửa ấy — ngọn lửa của kiên cường, của lòng nhân ái, của một dân tộc không bao giờ khuất phục.

Em mong rằng mỗi chúng ta hôm nay, dù không cầm súng ra chiến trường, vẫn có thể sống xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã hi sinh. Bởi hòa bình không tự nhiên mà có — nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn