người giữ lửa kí ức (2)
Trong một lần tham gia hoạt động về nguồn tại địa phương, tôi có dịp gặp bác Trần Văn Thành, một cựu chiến binh từng tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975. Dù mái tóc đã bạc trắng theo thời gian, giọng kể của bác vẫn đầy xúc động khi nhắc về những năm tháng chiến đấu vì độc lập dân tộc.
Bác Thành sinh năm 1953 tại tỉnh Long An. Năm 1972, khi vừa tròn 19 tuổi, bác tình nguyện lên đường nhập ngũ. Những ngày đầu tham gia kháng chiến, điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn. Các chiến sĩ phải hành quân xuyên rừng, ăn ngủ dã chiến và luôn đối mặt với bom đạn. Tuy vậy, tinh thần quyết tâm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước luôn là động lực để mọi người vượt qua khó khăn.
Điều khiến bác nhớ nhất là những ngày cuối tháng 4 năm 1975. Khi nhận được lệnh tiến về Sài Gòn, đơn vị của bác đã hành quân liên tục, bất kể ngày đêm. Trên đường đi, người dân hai bên đường mang nước uống, lương thực và động viên các chiến sĩ. Hình ảnh ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho toàn đơn vị.
Sáng ngày 30/4/1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, nhiều chiến sĩ đã bật khóc vì hạnh phúc. Bác Thành chia sẻ: “Khoảnh khắc đó, tôi biết rằng những hy sinh của đồng đội và biết bao thế hệ người Việt Nam đã được đền đáp. Đất nước từ đây được thống nhất, nhân dân được sống trong hòa bình.”
Sau chiến tranh, bác trở về quê hương, tham gia lao động sản xuất và tích cực đóng góp cho các hoạt động địa phương. Đến nay, bác vẫn thường xuyên gặp gỡ đoàn viên, thanh niên để kể lại những câu chuyện lịch sử, giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về giá trị của hòa bình và độc lập dân tộc.
Qua câu chuyện của bác Trần Văn Thành, tôi càng thêm trân trọng những cống hiến, hy sinh của thế hệ cha anh. Là một đoàn viên thanh niên, tôi nhận thức rõ trách nhiệm của mình trong việc học tập, rèn luyện đạo đức, phát huy tinh thần yêu nước và góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển.



