Người giữ lửa ký ức
Có những ký ức không nằm yên trong trang sách. Có những câu chuyện không chỉ thuộc về quá khứ, mà vẫn đang sống trong từng nhịp thở của hôm nay. Tôi tìm đến bác Nguyễn Văn Lâm – một cựu chiến binh, cũng là thương binh hạng 2/4 trong cuộc kháng chiến chống Mỹ – vào một buổi chiều tháng Ba đầy nắng.
Người giữ lửa ký ức
Có những ký ức không nằm yên trong trang sách. Có những câu chuyện không chỉ thuộc về quá khứ, mà vẫn đang sống trong từng nhịp thở của hôm nay. Tôi tìm đến bác Nguyễn Văn Lâm – một cựu chiến binh, cũng là thương binh hạng 2/4 trong cuộc kháng chiến chống Mỹ – vào một buổi chiều tháng Ba đầy nắng.
Căn nhà nhỏ của bác nằm cuối con ngõ yên tĩnh. Trên tường là những tấm huân chương đã ngả màu thời gian. Bác bảo: “Mỗi tấm huân chương là một phần ký ức. Nhưng điều quý nhất không phải là tấm bằng khen, mà là những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại tuổi hai mươi.”
Bác nhập ngũ năm vừa tròn 18 tuổi. Khi ấy, chiến tranh khốc liệt, bom đạn trút xuống từng ngày. Bác kể về những đêm hành quân xuyên rừng Trường Sơn, về những bữa cơm vội vàng giữa tiếng máy bay gầm rú, về những lần cõng đồng đội bị thương băng qua làn đạn. Có lần, một mảnh đạn găm vào chân khiến bác bị thương nặng. Nhưng điều làm bác day dứt không phải là vết thương, mà là người đồng đội đã lấy thân mình che cho bác trong một trận càn ác liệt.
“Chúng tôi khi ấy không nghĩ nhiều về cái chết,” bác trầm ngâm, “chỉ nghĩ làm sao đất nước được hòa bình.”
Trong câu chuyện của bác, tôi thấy hiện lên cả một thế hệ thanh niên sẵn sàng gác lại ước mơ riêng để bảo vệ Tổ quốc. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo niềm tin mãnh liệt vào ngày thống nhất. Họ chính là những “bông hoa lửa” rực cháy giữa chiến tranh – cháy bằng lòng yêu nước, bằng tinh thần quả cảm và sự hy sinh thầm lặng.
Rời khỏi nhà bác, tôi chợt nhận ra: “Thời hoa lửa” không chỉ là ký ức của quá khứ. Đó còn là lời nhắc nhở với thế hệ trẻ hôm nay về trách nhiệm gìn giữ hòa bình, tiếp nối lý tưởng và sống xứng đáng với những hy sinh lớn lao ấy.
Chúng tôi không còn phải đối mặt với bom đạn. Nhưng chúng tôi đang đứng trước những thử thách mới của thời đại. Học tập tốt, rèn luyện bản thân, cống hiến cho xã hội – đó chính là cách thế hệ trẻ hôm nay tiếp tục viết tiếp câu chuyện của “thời hoa lửa”.
Bởi lịch sử không khép lại. Lịch sử sống trong lòng những người biết trân trọng và tiếp nối nó.
Và tôi tin rằng, khi những câu chuyện được kể lại – bằng sự chân thành và lòng biết ơn – thì ngọn lửa của quá khứ sẽ vẫn luôn soi sáng con đường của hiện tại và tương lai.



