Cựu chiến binh

Người giữ lửa ký ức bên dòng sông Sài Gòn

Bài viết là dòng hồi tưởng đầy xúc động của bác Sáu Chiến về những năm tháng chiến đấu tại vùng ven Sài Gòn – Gia Định. Qua những vết sẹo chưa bao giờ thực sự lành miệng, tác giả khắc họa ý chí kiên cường của một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" và bài học về lòng yêu nước cho thế hệ trẻ hôm nay.

Hà Tĩnh22/08/2026Liên chi Đoàn khoa Cơ khí (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ nằm nép mình bên những rặng dừa nước tại Củ Chi, ông Lê Văn Thắng (bác Sáu Chiến) đón chúng tôi bằng nụ cười hiền hậu của một người đã đi qua gần hết thăng trầm của cuộc đời. Trên cánh tay trái của ông, một vết sẹo dài lồi lõm – chứng tích của một mảnh pháo năm 1972 – như một "tấm huân chương" sống động nhất về một thời hoa lửa.

Những ngày đầu theo tiếng gọi non sông

Năm 1965, khi vừa tròn 17 tuổi, chàng thanh niên Lê Văn Thắng đã rời bỏ sách đèn, tình nguyện tham gia vào đội du kích địa phương. Bác kể, ngày đó chẳng ai nghĩ đến chuyện sống chết, chỉ biết rằng "nước mất thì nhà tan". Những ngày đầu làm giao liên, băng qua những cánh đồng trắng xóa chất độc hóa học, bác và đồng đội phải đối mặt với cái đói, cái rét và sự lùng sục gắt gao của địch.

"Có những đêm hành quân, tụi bác phải ngâm mình dưới sình lầy hàng giờ đồng hồ, hơi thở cũng phải kìm lại vì trực thăng địch quần thảo ngay trên đầu," bác Sáu nhớ lại, ánh mắt nhìn xa xăm như thể những thước phim đen trắng đang tái hiện ngay trước mặt.

Ký ức về "Địa đạo" và những trận đánh không cân sức

Nhắc đến Củ Chi là nhắc đến hệ thống địa đạo chằng chịt – kỳ tích của ý chí con người. Bác Sáu là một trong những chiến sĩ trực tiếp tham gia chiến đấu dưới lòng đất. Bác kể về những bữa cơm chỉ có khoai mì chấm muối mè, về những cơn sốt rét rừng hành hạ, nhưng hễ nghe tiếng súng nổ là tất cả lại vùng dậy, chắc tay súng giữ vững trận địa.

Trận đánh kinh điển nhất mà bác tham gia là vào mùa hè năm 1972. Khi đó, đơn vị của bác bị bao vây bởi một tiểu đoàn địch có pháo binh yểm trợ. "Lúc đó, đạn dược sắp hết, anh em bảo nhau: 'Còn một người cũng phải giữ lấy cửa hầm'. Chính trong trận ấy, một mảnh pháo đã găm vào tay bác. Đau xé da thịt, nhưng nếu buông súng lúc đó, cả đội phía sau sẽ hy sinh." Hình ảnh bác Sáu một tay băng bó, một tay tiếp tục bắn trả quân thù đã trở thành biểu tượng anh hùng trong lòng đồng đội năm ấy.

Hòa bình và nỗi trăn trở của người ở lại

Chiến tranh lùi xa, bác Sáu trở về với đời thường, mang theo những thương tật và nỗi nhớ khôn nguôi về những đồng đội đã nằm lại dưới lòng đất mẹ. Cứ đến ngày 27/7 hay dịp lễ Quốc khánh, bác lại lặn lội tìm về các nghĩa trang liệt sĩ, lặng lẽ thắp nén nhang cho những người bạn "mãi mãi tuổi đôi mươi".

Bác bảo: "Hòa bình này đắt lắm cháu ạ. Nó được mua bằng máu của biết bao người trẻ như các cháu bây giờ. Bác không mong các cháu phải cầm súng, chỉ mong các cháu đừng quên lịch sử."

Cuộc gặp gỡ với bác Sáu Chiến không chỉ là một buổi phỏng vấn lịch sử, mà là một bài học nhân sinh sâu sắc. Những nhân chứng như bác chính là những "địa chỉ đỏ" sống động nhất, nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm của mình đối với đất nước.

Rời nhà bác khi nắng chiều đã nhạt, tôi vẫn nhớ mãi hình ảnh đôi bàn tay run rẩy nhưng kiên định của ông. Lịch sử không chỉ nằm trong sách vở; nó đang đập nhịp trong trái tim của những người anh hùng đời thường ấy. Chúng ta, những người trẻ hôm nay, cần phải là những người tiếp nối, giữ gìn và phát huy ngọn lửa yêu nước ấy để xứng đáng với sự hy sinh của cha ông.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn