Người giữ lửa ký ức – câu chuyện về một cựu chiến binh
Mỗi nhân chứng lịch sử là một cuốn sách sống. Và nhiệm vụ của chúng ta – thế hệ trẻ – là lắng nghe, ghi chép và kể lại, để những năm tháng “hoa lửa” ấy không bao giờ bị lãng quên.
Người giữ lửa ký ức – câu chuyện về một cựu chiến binh
Trong những ngày tháng hòa bình hôm nay, khi chúng ta được sống, học tập và theo đuổi ước mơ của mình, có lẽ ít ai thực sự cảm nhận hết được những năm tháng “hoa lửa” mà cha ông ta đã đi qua. Với tôi, “thời hoa lửa” không chỉ là những trang sách lịch sử khô khan mà là những câu chuyện sống động, chân thực từ chính những con người đã từng bước qua chiến tranh – những nhân chứng lịch sử mang trong mình ký ức không thể nào quên.
Tôi có dịp được trò chuyện với bác Nguyễn Văn H., một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ. Ở tuổi ngoài bảy mươi, mái tóc bác đã bạc trắng, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên nghị và niềm tự hào khi nhắc về những năm tháng tuổi trẻ.
Bác kể rằng mình nhập ngũ khi mới tròn mười chín tuổi. Khi ấy, chiến trường miền Nam vô cùng ác liệt. Những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi rời xa mái nhà, xa gia đình với một lời hứa giản dị: “Khi đất nước cần, chúng tôi sẵn sàng.” Hành trang của họ không chỉ là ba lô và khẩu súng, mà còn là lý tưởng, là khát vọng độc lập tự do cho dân tộc.
Có những đêm hành quân xuyên rừng, mưa rừng xối xả, vắt bám đầy ống quần, lương thực cạn dần. Có những trận đánh ác liệt, đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mình. Bác nghẹn giọng khi nhắc đến người bạn thân đã hy sinh trong một trận đánh lớn. “Chúng tôi chỉ kịp nhìn nhau lần cuối. Không ai kịp nói lời từ biệt,” bác nói, giọng trầm xuống.
Thế nhưng giữa bom đạn khốc liệt ấy, tình đồng đội lại sáng lên như ngọn lửa ấm áp. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, nhường nhau phần sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Chính tình yêu nước, tình đồng chí đã giúp họ vượt qua những tháng ngày gian khổ nhất.
Khi đất nước thống nhất, bác trở về quê hương với vết thương chiến tranh còn hằn trên cơ thể. Nhưng điều khiến tôi xúc động hơn cả là tinh thần lạc quan của bác. Bác không kể về chiến tranh với sự oán trách, mà bằng niềm tự hào và sự biết ơn vì mình đã được góp một phần nhỏ bé cho Tổ quốc.
Nghe câu chuyện của bác, tôi nhận ra rằng lịch sử không hề xa xôi. Lịch sử đang hiện hữu trong từng con người bình dị quanh ta. “Thời hoa lửa” không chỉ là quá khứ, mà là ngọn lửa truyền lại cho thế hệ hôm nay – ngọn lửa của trách nhiệm, của lý tưởng sống và của lòng yêu nước.
Là sinh viên Trường Ngoại ngữ – ĐHTN, tôi hiểu rằng trách nhiệm của mình hôm nay không còn là cầm súng ra chiến trường, mà là học tập thật tốt, rèn luyện bản thân, giữ gìn và lan tỏa những giá trị lịch sử thiêng liêng ấy bằng chính tiếng nói và hành động của người trẻ.
Câu chuyện của bác Nguyễn Văn H. khép lại, nhưng dư âm vẫn còn đọng mãi trong tôi. Tôi tin rằng, mỗi nhân chứng lịch sử là một cuốn sách sống. Và nhiệm vụ của chúng ta – thế hệ trẻ – là lắng nghe, ghi chép và kể lại, để những năm tháng “hoa lửa” ấy không bao giờ bị lãng quên.



