Bài viết

NGƯỜI GIỮ LỬA NĂM XƯA

An Giang11/08/2026Xã Hòa Lạc (Đoàn xã Hòa Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người đi qua chiến tranh rồi trở về với cuộc sống đời thường. Họ không mang theo những lời kể hào nhoáng, không nhắc nhiều về những tháng năm gian khổ. Nhưng trên mái tóc đã bạc, trong ánh mắt trầm lắng và những nếp nhăn nơi khóe mắt, thời gian dường như vẫn còn lưu giữ một phần ký ức của những năm tháng đã qua.

Đối với thế hệ trẻ chúng tôi, những người sinh ra khi đất nước đã hòa bình, chiến tranh đôi khi chỉ còn là những trang sách lịch sử, những thước phim cũ hay những câu chuyện được kể lại trong những buổi sinh hoạt truyền thống. Chính vì thế, mỗi lần được gặp một người từng khoác lên mình màu xanh áo lính, tôi luôn có một cảm giác rất đặc biệt.

Trong danh sách những người lính mà tôi có dịp tìm hiểu, cái tên Nguyễn Văn Nhao – Thượng sĩ, sinh năm 1968 khiến tôi dừng lại thật lâu.

Tôi nghĩ về hai chữ "người lính".

Hai chữ ấy nghe thật giản dị, nhưng phía sau nó là cả một hành trình của tuổi trẻ. Có một thời, khi nhiều người trẻ đang đứng trước những lựa chọn của cuộc đời, có những chàng trai đã lựa chọn lên đường. Họ rời gia đình, rời những điều thân thuộc để khoác lên mình bộ quân phục, mang theo trách nhiệm của tuổi trẻ đối với Tổ quốc.

Ngày hôm nay, khi đứng trên bục giảng, nhìn những đứa trẻ nhỏ đang vô tư vui đùa, tôi càng hiểu hơn giá trị của hai chữ hòa bình.

Các em có thể đến trường mỗi ngày. Có thể cất tiếng hát, chạy nhảy ngoài sân trường, được cha mẹ đưa đón, được thầy cô chăm sóc. Các em chưa thể hiểu chiến tranh là gì. Các em cũng chưa thể hiểu để có được những ngày bình yên ấy, biết bao thế hệ đã phải hy sinh tuổi trẻ.

Và những người như chú Nguyễn Văn Nhao chính là một phần của thế hệ ấy.

Là một giáo viên, tôi thường tự hỏi: Làm thế nào để những câu chuyện về người lính không chỉ nằm trên trang giấy? Làm thế nào để trẻ em hôm nay hiểu rằng hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có?

Có lẽ câu trả lời bắt đầu từ những câu chuyện rất giản dị.Không cần những lời nói quá lớn lao. Chỉ cần kể cho các em rằng ngày hôm nay, các em được tung tăng đến trường là một điều đáng quý. Rằng phía sau mỗi lá cờ Tổ quốc tung bay là biết bao thế hệ đã gìn giữ. Rằng những người lính năm xưa cũng từng là những người trẻ tuổi, từng có ước mơ, gia đình và những người thân yêu để nhớ.

Tôi muốn các em biết rằng, lòng biết ơn không nhất thiết phải bắt đầu bằng những điều lớn lao.

Đó có thể là một phút nghiêm trang khi chào cờ.

Là một bông hoa nhỏ đặt bên bia tưởng niệm.

Là lời hỏi thăm một người cựu chiến binh.

Là việc biết trân trọng cuộc sống bình yên mà mình đang có.

Và trên hết, đó là sống sao cho xứng đáng với những người đã dành tuổi trẻ của mình cho quê hương.

Nếu có dịp được đứng trước chú Nguyễn Văn Nhao, tôi muốn nói một câu thật giản dị:

“Chúng cháu cảm ơn chú. Cảm ơn thế hệ của chú đã giữ gìn những ngày bình yên để thế hệ chúng cháu được lớn lên, được học tập và được mơ ước.”

Có thể những lời ấy rất nhỏ bé.

Nhưng tôi tin rằng, đôi khi một lời cảm ơn chân thành cũng đủ làm ấm lòng một người đã đi qua rất nhiều năm tháng.

Và với tôi, đó cũng chính là cách một người thầy giáo dục học sinh về lòng yêu nước: không chỉ dạy các em nhớ một mốc lịch sử, mà dạy các em biết trân trọng con người đứng phía sau lịch sử ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI GIỮ LỬA NĂM XƯA | Câu chuyện thời hoa lửa