Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI GIỮ LỬA NIỀM TIN

TP. Hồ Chí Minh02/07/2026Đặng Trần Anh Thư (Chi đoàn Trường Trung học cơ sở Đông Hòa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Sáu về, những hàng phượng lại rực đỏ dưới nắng miền Trung. Mỗi cánh hoa như một đốm lửa nhỏ, thắp sáng cả bầu trời đầu hạ. Với nhiều người, đó là mùa chia tay tuổi học trò. Nhưng với Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Thương, sắc đỏ ấy luôn gợi nhớ một mùa hè khác – mùa hè của chiến tranh, của lòng quả cảm và của những người đồng đội đã gửi lại tuổi hai mươi nơi chiến trường.

Chiều xuống, ông lặng lẽ đứng trước Đài tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ. Tiếng ve vẫn ngân dài trên những tán phượng. Gió khẽ lay những cánh hoa rơi xuống bậc đá, đỏ thắm như những giọt nắng cuối ngày.

Ông cúi đầu thật lâu.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng ký ức về những năm tháng chiến tranh chưa bao giờ phai nhạt.

Ngày ấy, Nguyễn Văn Thương còn rất trẻ. Ông là chiến sĩ giao liên, mang trên vai nhiệm vụ đưa đón cán bộ và chuyển những tài liệu tuyệt mật qua nhiều vùng chiến sự ác liệt. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với bom đạn, với những cuộc phục kích và cái chết luôn cận kề.

Có lần, trên đường làm nhiệm vụ, ông bị địch bắt.

Chúng tìm mọi cách buộc ông khai ra cơ sở cách mạng và những bí mật quân sự. Hết đòn roi lại đến tra tấn. Hết những lời dụ dỗ lại đến những cực hình tưởng chừng không con người nào có thể chịu đựng nổi.

Máu thấm đỏ nền đất.

Nhưng người chiến sĩ trẻ vẫn chỉ lặng im.

Ông hiểu rằng, nếu mình cất lời, biết bao đồng đội sẽ rơi vào vòng nguy hiểm.

Sự im lặng của ông trở thành tấm lá chắn bảo vệ biết bao con người phía sau.

Ngày nối ngày.

Tháng nối tháng.

Người lính trẻ đi qua những đau đớn bằng một niềm tin giản dị: đất nước rồi sẽ có ngày hòa bình.

Ông từng kể rằng, điều giúp mình vượt qua những tháng ngày khắc nghiệt ấy chính là hình ảnh quê hương. Ông nhớ con đường làng rợp bóng cây, nhớ tiếng mẹ gọi bên hiên nhà, nhớ sắc đỏ của những chùm phượng mỗi khi hè đến. Chính những ký ức bình dị ấy đã tiếp thêm sức mạnh để ông giữ trọn lời thề của người lính.

Rồi chiến tranh cũng lùi vào quá khứ.

Đất nước thống nhất.

Những người còn sống trở về mang theo trên cơ thể những vết thương không thể xóa, và trong trái tim là ký ức về những người đã mãi mãi nằm lại.

Nhiều năm sau, mỗi lần nhìn những chùm phượng đỏ nở rực dưới nắng hè, ông Nguyễn Văn Thương lại nhớ đến những gương mặt đồng đội năm xưa. Có người chưa kịp viết xong lá thư gửi mẹ. Có người còn dang dở lời hẹn trở về với người yêu. Có người mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi.

Những cánh phượng vẫn đỏ như ngày ấy.

Nhưng màu đỏ hôm nay không còn là màu của khói lửa chiến tranh.

Đó là màu của hòa bình được đánh đổi bằng biết bao hy sinh.

Là màu của lòng biết ơn dành cho những người đã sống, đã chiến đấu và đã ngã xuống để Tổ quốc được nở hoa trong những ngày yên bình.

Chiều dần buông.

Gió đưa những cánh phượng xoay tròn rồi nhẹ nhàng đáp xuống mặt sân.

Ông Nguyễn Văn Thương ngước nhìn bầu trời xanh thẳm.

Trong khoảnh khắc ấy, dường như những người đồng đội năm nào vẫn đang mỉm cười giữa mùa hoa lửa.

Chiến tranh đã lùi xa.

Nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường và của khát vọng hòa bình sẽ còn cháy mãi, như sắc đỏ của hoa phượng mỗi độ hè về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn