Cựu Thanh niên xung phong

Người giữ lửa nơi biên cương Lào Cai

Trong những năm tháng chiến tranh và bảo vệ biên giới, đặt biệt từ những năm 1960 đến cuối thập niên 1970, lực lượng Thanh niên xung phong ở Lào Cai đã âm thầm cống hiến tuổi trẻ, máu xương để giữ vững mạch sống nơi biên cương. Câu chuyện của một cựu Thanh niên xung phong là lát căt chân thực về thời hoa lửa không thế nào quên.

Thái Nguyên01/03/2026Châu A Thống (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị Kinh Doanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh và bảo vệ biên giới, đặc biệt từ những năm 1960 đến cuối thập niên 1970, lực lượng Thanh niên xung phong ở Lào Cai đã âm thầm cống hiến tuổi trẻ, máu xương để giữ vững mạch sống nơi biên cương. Câu chuyện của một cựu Thanh niên xung phong là lát cắt chân thực về thời hoa lửa không thể nào quên.

1.Một thời tuổi trẻ gửi lại núi rừng (khoảng 1965-1975)

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất biên cương Lào Cai, khi Tổ quốc cần, người thanh niên ấy đã tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, sẵn sàng rời xa gia đình để bước vào những năm tháng đầy gian khổ.

Trong giai đoạn 1965-1975, các địa bàn như Bát Xát, Mường Khương, SaPa khi ấy là nơi hiểm trở, đường sá khó khăn, thời tiết khắc nghiệt. Nhưng cũng chính tại đây, lực lượng Thanh niên xung phong đã góp phần quan trọng trong việc bảo đảm giao thông, hậu cần và phục vụ chiến đấu.

2.Công việc thầm lặng trong điều kiện chiến tranh và sẵn sàng đối phó với các tình huống quân sự phức tạp

Trong ký ức của cựu Thanh niên xung phong, những ngày tháng hoa lửa là chuỗi ngày không thể nào quên:

❖ Mở đường, sửa đường giữa núi rừng Tây Bắc trong những năm 1966-1972

❖ Gùi lương thực, đạn dược vượt suối, băng rừng

❖ Canh gác, bảo vệ các tuyến đường huyết mạch

❖ Hỗ trợ sơ tán nhân dân khi chiến sự ác liệt

Bom đạn có thể phá hủy đường xá, nhưng không thể khuất phục ý chí của những con người trẻ tuổi mang trong mình lý tưởng “sống bám cầu đường, chết kiên cường dũng cảm”.

3.Ký ức không phai của một nhân chứng lịch sử

Sau năm 1975, khi đất nước thống nhất, nhiều Thanh niên xung phong hoàn thành nhiệm vụ trở về đời thường.Tuy nhiên, ký ức về những năm tháng chiến tranh vẫn còn đọng lại sâu sắc nhất trong tâm trí người cựu Thanh niên xung phong không chỉ là gian khổ, mà là tình đồng đội. Đó là những bữa cơm vội bên rừng, những đêm ngủ lán tranh, những lần tiễn đồng đội đi mà không hẹn ngày trở lại.

Có những người đã mãi mãi nằm lại nơi biên cương Lào Cai, để hôm nay đất nước được bình yên. Với người ở lại, ký ức ấy trở thành một phần máu thịt, không thể phai mờ theo năm tháng.

  1. Ngọn lửa truyền thống trao cho thế hệ hôm nay (từ sau 1979 đến nay)

Trong những năm bảo vệ biên giới phía Bắc (từ năm 1979), tinh thần của lực lượng Thanh niên xung phong và quân dân Lào Cai tiếp tục được phát huy mạnh mẽ. Đến hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, người cựu Thanh niên xung phong vẫn luôn đau đáu một mong muốn: thế hệ trẻ hiểu, trân trọng và tiếp nối những giá trị mà cha anh đã đánh đổi bằng tuổi xuân và xương máu.

Những câu chuyện được kể lại không nhằm gợi nhớ đau thương, mà để thắp lên ngọn lửa yêu nước, tinh thần trách nhiệm và niềm tự hào dân tộc cho hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người giữ lửa nơi biên cương Lào Cai | Câu chuyện thời hoa lửa