Bài viết

"Người giữ lửa" nơi hậu phương

Hưng Yên11/12/2025Bùi Thị Ngọc Hà (Tiểu học Hồng Châu - Xã Tiên Hưng)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, Đại tá Phạm Anh Thi được điều động làm Chính trị viên Kho quân khí tại Quân khu Trị Thiên, một đơn vị hậu cần có quy mô tương đương tiểu đoàn. Trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt, công việc tiếp nhận và cấp phát vũ khí diễn ra khẩn trương cả ngày và đêm “Mỗi xe không quá 6 người, thời gian giải phóng hàng hóa không quá 5 phút, cấp hàng lên xe thì không quá 7 phút”, với khẩu hiệu "người chờ xe, xe không chờ người" đã trở thành kim chỉ nam hành động. Việc vận chuyển hàng hóa vào chiến trường gặp vô vàn khó khăn: địa hình hiểm trở, thời gian gấp, số lượng hàng hóa khó xác định, thực hiện nhiệm vụ diễn ra dưới làn bom đạn của địch,... Ông Thi nhớ lại, những đêm tối mịt mùng, cả đoàn người cải trang, âm thầm bám sát nhau di chuyển "Không có một tín hiệu nào để nhận biết nhau, làm việc theo đội ngũ, tối thì mịt mờ, cải trang chỉ có người nọ bám sát người kia cứ thế mà đi". Thế nhưng, tinh thần làm việc của những người lính hậu cần vẫn luôn khẩn trương, không một lời than vãn: "Có mấy chục người nhưng chúng tôi một ngày phải vận chuyển 150 xe hàng". Môi trường làm việc khắc nghiệt đòi hỏi sự kiên cường và quyết tâm cao độ, tất cả vì một mục tiêu chung: giải phóng tuyến đường, tiếp sức cho tiền tuyến: “Chúng tôi toàn phải động viên nhau, công việc vất vả nhưng an toàn hơn các anh em bộ binh, mạng sống giữ được hay không chẳng thể lường trước nên phải cố hết sức mà làm”, ông Thi kể, minh chứng cho sự nỗ lực phi thường của họ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
"Người giữ lửa" nơi hậu phương | Câu chuyện thời hoa lửa