Người giữ lửa nơi vùng biên Khánh Bình
Tôi gặp ông vào một buổi chiều tháng Bảy. Mái tóc đã bạc trắng theo năm tháng, đôi bàn tay chai sần vì lao động và ánh mắt vẫn ánh lên sự cương nghị của một người từng đi qua chiến tranh. Ông là một cựu chiến binh sống tại xã Khánh Bình, huyện An Phú, tỉnh An Giang. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã giúp tôi hiểu thêm về những năm tháng hoa lửa của quê hương mình.
Khi tôi hỏi về chiến tranh, ông lặng người vài giây rồi chậm rãi nói:
“Bây giờ nhìn quê mình yên bình vậy thôi, chứ ngày trước gian khổ lắm con à...”
Câu nói ấy khiến tôi bất giác nhìn về phía cánh đồng đang ngả màu vàng dưới nắng chiều. Những cánh đồng hôm nay đầy sức sống nhưng đã từng là nơi chứng kiến biết bao đau thương và mất mát.
Khánh Bình là vùng đất biên giới nằm nơi đầu nguồn sông Hậu. Từ lâu, mảnh đất này đã mang trong mình vị trí đặc biệt quan trọng đối với sự phát triển kinh tế và nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền quốc gia. Chính vì thế, trong những năm tháng chiến tranh, nơi đây trở thành một trong những địa bàn chịu nhiều tác động của bom đạn và xung đột.
Ông kể rằng thời còn trẻ, cuộc sống của người dân vô cùng khó khăn. Mỗi ngày trôi qua đều thấp thỏm lo âu. Có những đêm cả xóm phải thức trắng vì tiếng súng vọng về từ biên giới. Trẻ em không được học hành đầy đủ. Người lớn vừa lao động sản xuất, vừa chuẩn bị tinh thần đối mặt với những nguy hiểm bất ngờ.
Nhưng điều khiến tôi khâm phục nhất là dù cuộc sống khó khăn đến đâu, người dân Khánh Bình vẫn không mất đi niềm tin vào ngày mai. Họ vẫn bám đất, bám làng, vẫn một lòng hướng về quê hương và Tổ quốc.
Trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam, nhiều thanh niên của xã đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Có người chỉ mới mười tám, đôi mươi. Họ rời xa mái nhà, rời xa những người thân yêu để thực hiện nhiệm vụ thiêng liêng là bảo vệ biên cương đất nước.
Ông chỉ tay về phía xa rồi kể về một người bạn cùng đơn vị đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Người ấy từng mơ sau chiến tranh sẽ trở về dựng một căn nhà nhỏ bên bờ sông, lập gia đình và sống cuộc đời bình dị. Nhưng ước mơ ấy mãi mãi dang dở.
“Bạn của ông không phải người duy nhất,” ông nói.
Đằng sau mỗi tấm bia liệt sĩ là một cuộc đời, một gia đình và một tuổi trẻ chưa kịp sống trọn vẹn.
Nghe ông kể, tôi chợt nhận ra rằng lịch sử không phải là những con số hay sự kiện khô khan trong sách giáo khoa. Lịch sử là những con người bằng xương bằng thịt, là những giọt nước mắt của người mẹ mất con, là nỗi nhớ của người vợ chờ chồng và là sự hy sinh của biết bao người vì độc lập dân tộc.
Chiến tranh kết thúc, quê hương dần hồi sinh. Những vùng đất hoang hóa ngày nào trở thành những cánh đồng trù phú. Những con đường đất nhỏ hẹp được thay bằng những tuyến đường khang trang. Trẻ em được cắp sách đến trường trong tiếng trống khai giảng rộn rã.
Khánh Bình hôm nay đã đổi thay rất nhiều.
Tuy nhiên, điều quý giá nhất mà quê hương giữ được không chỉ là sự phát triển mà còn là truyền thống yêu nước được gìn giữ qua nhiều thế hệ. Đó là ngọn lửa mà những người như ông đã thắp lên bằng cả tuổi thanh xuân của mình.
Là một người trẻ sinh ra trong hòa bình, tôi hiểu rằng mình không cần cầm súng như thế hệ cha anh. Nhưng tôi có trách nhiệm học tập, rèn luyện, sống có ích và cống hiến cho xã hội. Đó chính là cách để thế hệ hôm nay tiếp nối ngọn lửa mà cha ông đã trao lại.
Buổi chiều hôm ấy, khi chia tay ông, tôi nhìn lá cờ đỏ sao vàng đang tung bay giữa nền trời xanh biếc của vùng biên giới. Tôi hiểu rằng sự bình yên mình đang có không phải tự nhiên mà đến. Nó được đánh đổi bằng biết bao máu xương, nước mắt và tuổi xuân của những người đi trước.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về lòng yêu nước và sự hy sinh vẫn còn sống mãi trên quê hương Khánh Bình. Và chính những câu chuyện ấy sẽ tiếp tục truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ hôm nay sống có trách nhiệm hơn, biết yêu quê hương hơn và không ngừng nỗ lực để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.
Bởi lẽ, lịch sử không chỉ để nhớ. Lịch sử còn để tiếp bước.
Và tuổi trẻ Khánh Bình hôm nay chính là những người đang tiếp bước trên con đường mà cha ông đã đi qua bằng lòng dũng cảm, niềm tin và tình yêu Tổ quốc.



