NGƯỜI GIỮ LỬA PHÈN CỒ (HƯNG HÀ)
NGƯỜI GIỮ LỬA PHÈN CỒ (HƯNG HÀ)
Họ và tên : NGUYỄN VÂN KHÁNH
Học sinh lớp 4B, Trường Tiểu học Đồng Tiến, xã Tân Tiến, tỉnh Hưng Yên
BÀI DỰ THI
CÂU CHUYỆN MÙA HOA LỬA
NGƯỜI GIỮ LỬA PHÈN CỒ (HƯNG HÀ)
(Nhân vật: Cụ bà Đinh Thị Ngần, thôn Phèn Cồ, xã Hùng Dũng – huyện Hưng Hà)
Thái Bình không chỉ được biết đến là quê lúa, quê chèo mà còn là nơi lắng đọng những câu chuyện nhân văn thấm đẫm tình người. Ở vùng quê Phèn Cồ, bên dòng sông Hồng đỏ nặng phù sa, có một người phụ nữ suốt đời âm thầm cống hiến mà không cần chút danh phận. Câu chuyện của bà Đinh Thị Ngần – người phụ nữ hơn 80 tuổi vẫn ngày ngày nuôi trẻ mồ côi – chính là một “mùa hoa lửa” ấm áp giữa đời thường.
Cụ Ngần mồ côi từ nhỏ, lớn lên nhờ tình thương bà con làng xóm. Có lẽ vì thế mà khi lập gia đình rồi cũng mất chồng sớm, cụ quyết dành phần đời còn lại để chăm những đứa trẻ không nơi nương tựa.
Từ năm 1987, gian nhà nhỏ ở thôn Phèn Cồ trở thành nơi nương tựa của bao đứa trẻ bị bỏ rơi ven đê, nơi chợ Hưng Nhân hay dưới mái hiên bệnh viện huyện. Có những đêm đông, cụ đang ngủ chợt nghe tiếng gõ cửa của người dân:
“Bà Ngần ơi, có cháu bé bị mẹ bỏ lại.”
Cụ dậy ngay, ôm đứa bé xanh xao vào lòng, vừa ru vừa khóc.
Cụ nuôi tổng cộng hơn 30 đứa trẻ, không phân biệt máu mủ. Đứa nào ốm cụ bế, đứa nào khóc cụ dỗ, đến khi khôn lớn cụ gả chồng, dựng vợ. Người ta hỏi:
“Sao bà không giữ lại một đứa làm con?”
Cụ chỉ cười hiền:
“Chúng có chỗ trông vào là tôi vui rồi.”
Năm 2008, cụ bệnh nặng phải nằm viện Hưng Hà, con cháu nuôi không đủ tiền. Những đứa trẻ năm xưa – giờ đã trưởng thành – từ thành phố, từ miền Nam, từ các khu công nghiệp Thái Bình, lũ lượt trở về. Họ thay nhau chăm cụ, người canh đêm, người lo thuốc. Tấm lòng của cụ đã được trả lại đủ đầy.
Mỗi mùa gió bấc về, căn nhà nhỏ nơi thôn Phèn Cồ lại sáng lên ánh đèn vàng, nơi cụ Ngần lặng lẽ ngồi may lại từng chiếc áo trẻ thơ để chuẩn bị cho đứa nhỏ mới.
Tôi chợt hiểu rằng: mùa hoa lửa không chỉ đến từ những điều lớn lao, mà còn từ trái tim nhân hậu của những con người bình dị như cụ — những ngọn lửa nhỏ nhưng đủ để sưởi ấm cả một vùng quê Thái Bình.



