Khác

Người giữ "lửa" phong trào bên dòng Thạch Hãn

Người giữ "lửa" phong trào bên dòng Thạch Hãn

Quảng Ninh03/07/2026Trần Thị Kiều Huế (LCĐ Khoa Sư phạm, Trường Đại học Hạ Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại chiến trường Quảng Trị, dòng sông Thạch Hãn trở thành một "tọa độ máu". Để chi viện cho các chiến sĩ đang bám trụ tại Thành cổ, hàng ngàn tấn nhu yếu phẩm, đạn dược phải được vận chuyển qua sông dưới làn mưa bom bão đạn của kẻ thù. Anh Lê Minh Triết, khi ấy là một Bí thư Đoàn thanh niên đầy nhiệt huyết, đồng thời là Đội trưởng một đội TNXP bám bờ sông, đã cùng đồng đội lập nên những kỳ tích thầm lặng.

Nhiệm vụ của anh Triết và các đoàn viên trong đội là ngụy trang bến bãi, vận chuyển thương binh từ Thành cổ ra và đưa bộ đội, vũ khí vào. Đêm nào sông Thạch Hãn cũng bị máy bay địch bắn pháo sáng rực trời, bom nổ hất tung cả những chiếc thuyền ba lá thô sơ.

Là một Cán bộ Đoàn, anh Triết hiểu rằng trong cái ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, tinh thần là thứ vũ khí tối cao. Anh luôn mang theo bên mình chiếc đàn guitar cũ kỹ, sứt sẹo do mảnh bom găm trúng. Cứ mỗi tối, trước khi các chiến sĩ bước xuống thuyền vượt sông, anh Triết lại ôm đàn, cùng các đoàn viên hát vang những bài ca cách mạng:

"Sống trên đời, ai cũng chỉ có một tuổi trẻ. Nhưng tuổi trẻ của chúng ta đẹp nhất là khi được hòa vào dòng chảy của độc lập dân tộc. Các đồng chí cứ vững tâm qua sông, hậu phương đã có bờ vai của Đoàn che chở!"

Vào đêm ngày 15 tháng 8 năm 1972, một trận pháo kích dữ dội của địch dội trúng bến tập kết. Một chiếc thuyền chở đầy thương binh bị lật giữa dòng. Không một chút ngần ngại, anh Triết lao mình xuống dòng nước xiết, bất chấp mảnh đạn pháo đang cày nát mặt sông. Một mình anh đã lặn ngụp, dìu được ba chiến sĩ thương binh vào bờ an toàn.

Nhưng đến lượt quay lại cứu người thứ tư, một quả pháo nổ gần đã hất tung anh. Anh Triết bị ngất đi vì chấn thương sọ não và ngấm nước. Khi tỉnh dậy ở trạm quân y dã chiến, anh đã vĩnh viễn mất đi một bên chân trái.

Hòa bình lập lại, người Bí thư Đoàn năm xưa trở về quê hương với chiếc nạng gỗ và tỷ lệ thương tật 61%. Nhưng cái chất "thủ lĩnh phong trào" trong anh chưa bao giờ tắt. Anh tiếp tục làm công tác Đoàn tại địa phương, lặn lội đến từng nhà vận động thanh niên phát triển kinh tế, xóa đói giảm nghèo. Chiếc đàn guitar năm xưa giờ được treo trang trọng giữa nhà, là "nhân chứng" cho một Thời hoa lửa kiên trung, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về một thời thanh xuân không tiếc máu xương vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người giữ "lửa" phong trào bên dòng Thạch Hãn | Câu chuyện thời hoa lửa