Người giữ lửa phong trào phụ nữ quê lúa
Vũ Thị Đoan sinh năm 1927 tại huyện Hưng Hà, tỉnh Thái Bình, trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của bà gắn liền với những năm tháng đất nước còn chìm trong ách đô hộ của thực dân Pháp, nơi mà cuộc sống của người dân quê lúa luôn bị bủa vây bởi đói nghèo, sưu cao thuế nặng. Ngay từ khi còn rất trẻ, bà đã sớm giác ngộ cách mạng, tích cực tham gia các phong trào thanh niên cứu quốc tại địa phương. Năm 1948, khi vừa tròn 21 tuổi, bà chính thức gia nhập Hội P
Vũ Thị Đoan sinh năm 1927 tại huyện Hưng Hà, tỉnh Thái Bình, trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của bà gắn liền với những năm tháng đất nước còn chìm trong ách đô hộ của thực dân Pháp, nơi mà cuộc sống của người dân quê lúa luôn bị bủa vây bởi đói nghèo, sưu cao thuế nặng. Ngay từ khi còn rất trẻ, bà đã sớm giác ngộ cách mạng, tích cực tham gia các phong trào thanh niên cứu quốc tại địa phương. Năm 1948, khi vừa tròn 21 tuổi, bà chính thức gia nhập Hội Phụ nữ cứu quốc, bắt đầu hành trình cống hiến thầm lặng nhưng bền bỉ cho phong trào phụ nữ quê hương.
Trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, Vũ Thị Đoan là một trong những hạt nhân nòng cốt của phong trào phụ nữ tại Hưng Hà. Bà cùng các chị em trong làng tổ chức may vá quân trang, chuẩn bị lương thực, che giấu cán bộ và nuôi dưỡng thương binh trong những ngôi nhà tranh đơn sơ. Có những đêm mưa gió, bà vẫn lặng lẽ gánh từng bao gạo vượt qua đồn bốt địch để tiếp tế cho lực lượng kháng chiến. Những việc làm ấy không ồn ào, không tên tuổi, nhưng đã góp phần quan trọng vào sự bền bỉ của hậu phương trong những năm tháng gian khổ nhất.
Sau chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954, đất nước bước vào thời kỳ hòa bình ở miền Bắc, phong trào phụ nữ Thái Bình đứng trước nhiệm vụ mới: vừa khôi phục sản xuất, vừa xây dựng đời sống gia đình. Vũ Thị Đoan là một trong những cán bộ đi đầu trong việc xây dựng phong trào “Ba đảm đang”, vận động phụ nữ vừa giỏi việc nước, vừa đảm việc nhà, vừa tích cực tham gia các nhiệm vụ xã hội. Bà kiên trì đến từng thôn x tránh giải thích, động viên chị em tham gia hợp tác xã, học chữ, học kỹ thuật sản xuất, thay đổi nếp nghĩ cũ kỹ vốn kìm hãm vai trò của phụ nữ nông thôn.
Suốt những năm chiến tranh chống Mỹ sau này, dù tuổi đã cao, bà vẫn không quản ngại khó khăn, tiếp tục là điểm tựa tinh thần cho phong trào phụ nữ địa phương. Hình ảnh người phụ nữ tóc đã bạc nhưng vẫn miệt mài trong các cuộc họp thôn, tay cầm cuốn sổ ghi chép từng hộ gia đình, đã trở thành biểu tượng của lòng tận tụy. Khi qua đời năm 2003, Vũ Thị Đoan để lại trong lòng người dân quê lúa Thái Bình hình ảnh một người phụ nữ bình dị mà kiên trung, cả đời giữ lửa cho phong trào phụ nữ trên mảnh đất Hưng Hà thân thương.



