Khác

Người giữ lửa thầm lặng

Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt của dân tộc, có những con người không trực tiếp cầm súng ra chiến trường nhưng lại góp phần làm nên chiến thắng bằng sự hy sinh thầm lặng của mình. Câu chuyện về bà ngoại tôi – một người phụ nữ bình dị – chính là một trong những mảnh ghép như thế. Bà tôi sinh ra và lớn lên trong thời kỳ đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi còn trẻ, bà không được học hành đầy đủ như chúng tôi bây giờ. Tuổi thanh xuân của bà gắn liền với những ngày tháng thi

Đà Nẵng05/07/2026Đặng Thị Thùy Linh (Điện Bàn Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt của dân tộc, có những con người không trực tiếp cầm súng ra chiến trường nhưng lại góp phần làm nên chiến thắng bằng sự hy sinh thầm lặng của mình. Câu chuyện về bà ngoại tôi – một người phụ nữ bình dị – chính là một trong những mảnh ghép như thế.

Bà tôi sinh ra và lớn lên trong thời kỳ đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi còn trẻ, bà không được học hành đầy đủ như chúng tôi bây giờ. Tuổi thanh xuân của bà gắn liền với những ngày tháng thiếu thốn, bom đạn và nỗi lo thường trực về sự sống còn. Không trực tiếp ra trận, nhưng bà tham gia vào đội hậu cần của địa phương – nơi chuyên tiếp tế lương thực, thuốc men cho bộ đội.

Bà kể rằng, có những đêm phải đi bộ hàng chục cây số trong rừng sâu để vận chuyển gạo. Trời tối đen như mực, chỉ có ánh trăng le lói và tiếng côn trùng. Nguy hiểm luôn rình rập, có thể là bom rơi bất cứ lúc nào, nhưng không ai dám chùn bước. “Nếu mình dừng lại, bộ đội ngoài kia sẽ đói, sẽ không có sức chiến đấu”, bà từng nói như vậy.

Có lần, trong một chuyến đi, đoàn của bà gặp bom bất ngờ. Mọi người phải nhanh chóng tìm chỗ trú. Sau trận bom, có người bị thương, có người mãi mãi không trở về. Bà kể lại với ánh mắt trầm lặng, nhưng tôi hiểu đó là những ký ức không bao giờ quên. Dù vậy, bà và những người còn lại vẫn tiếp tục công việc, bởi họ tin vào ngày đất nước được hòa bình.

Những năm tháng ấy tuy gian khổ, nhưng cũng là quãng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời bà – đẹp bởi lý tưởng, bởi tinh thần đoàn kết và lòng yêu nước mãnh liệt. Bà không xem mình là anh hùng, chỉ đơn giản nghĩ rằng đó là trách nhiệm của một người con đất Việt.

Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, cuộc sống đủ đầy hơn, bà vẫn luôn nhắc nhở con cháu phải biết trân trọng những gì đang có. Mỗi khi tôi than phiền về việc học hay những khó khăn nhỏ trong cuộc sống, bà chỉ nhẹ nhàng nói: “So với ngày xưa, tụi con đã may mắn lắm rồi”.

Câu chuyện của bà khiến tôi hiểu rằng, “thời hoa lửa” không chỉ là những trận chiến hào hùng, mà còn là những con người bình dị với trái tim kiên cường. Họ chính là những người đã giữ lửa – ngọn lửa của niềm tin, của hy vọng – để chúng ta có được ngày hôm nay.

Từ đó, tôi tự nhủ bản thân phải sống có trách nhiệm hơn, cố gắng học tập tốt hơn để không phụ sự hy sinh của thế hệ đi trước. Bởi vì, mỗi chúng ta hôm nay chính là sự tiếp nối của một thời “hoa lửa” đầy tự hào ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn