Bài viết

Người giữ lửa thép nơi bờ tre Điện Hòa

Đà Nẵng31/12/2025Bùi Văn Chiến (Tiên Phước)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gặp ông Trương Văn Hòa trong một chiều yên ả của làng quê Điện Hòa hôm nay, khó ai nghĩ người đàn ông tóc bạc, dáng đi vững chãi, ánh mắt vẫn sáng và giọng nói rắn rỏi ấy đã từng bước qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất. Ở tuổi ngoài tám mươi, ký ức thời hoa lửa trong ông vẫn nguyên vẹn như vừa mới hôm qua.

Ông kể chuyện chiến tranh chậm rãi, có lúc dừng lại rất lâu, như để lật giở từng trang ký ức đã úa màu bom đạn. Cuối thập niên 40 của thế kỷ trước, khi nhiều đứa trẻ còn chưa rời tay mẹ, cậu bé Trương Văn Hòa đã sớm theo chân du kích làng. Nhỏ tuổi nhất đội, nhưng gan dạ và nhanh nhẹn, ông được giao những việc hiểm nguy mà không phải ai cũng dám nhận.

Lớn thêm vài tuổi, ông trở thành mắt xích quan trọng trong mạng lưới liên lạc bí mật của du kích xã Điện Hòa. Ban ngày cày ruộng, làm dân, dò la tình hình; đêm xuống lại men theo bờ tre, con mương để đưa tin, dẫn đường cho bộ đội đánh địch. Chính từ những bước chân âm thầm ấy, ông dần trưởng thành trong lửa đạn, được đồng đội tin yêu, chỉ huy tín nhiệm.

Những năm đầu thập niên 60, khi chiến tranh leo thang ác liệt, Điện Hòa trở thành điểm nóng. Địch liên tục càn quét, khủng bố, giết hại dân lành. Trước họng súng kẻ thù, người thanh niên Trương Văn Hòa đứng lên tổ chức lực lượng, dựa vào dân, đánh địch ngay giữa làng quê. Hết tập kích ban đêm lại đánh tỉa ban ngày, buộc quân địch nhiều phen hoang mang, tháo chạy. Tên tuổi ông dần trở thành nỗi ám ảnh của kẻ thù và là niềm tin của nhân dân.

Từ xã đội trưởng đến huyện đội phó, ở cương vị nào ông cũng là người xông pha nơi tuyến đầu. Những trận chống càn, những cuộc đối đầu với quân Mỹ và tay sai diễn ra dồn dập. Giữa mưa bom, lửa đạn, ông luôn là người đi trước, mở đường cho đồng đội. Chính trong những tháng ngày ấy, phong trào “tìm Mỹ mà diệt” bùng lên dữ dội ở vùng đông Điện Bàn, in đậm dấu chân của người chỉ huy gan góc mang tên Trương Văn Hòa.

Nhưng chiến tranh không chỉ có chiến thắng. Cuối năm 1969, trong một trận đánh lớn, ông bị thương nặng và rơi vào tay địch. Giữa lúc máu chảy đầm đìa, ông vẫn kịp tiêu hủy toàn bộ giấy tờ, giữ trọn bí mật cho tổ chức. Những ngày sau đó là chuỗi tháng năm tù đày, tra tấn dã man ở Đà Nẵng rồi Phú Quốc. Đòn roi không khuất phục được ý chí, nhà tù không giam cầm nổi tinh thần người cộng sản. Trong lao tù, ông tiếp tục chiến đấu bằng một cách khác: tổ chức đấu tranh, vạch mặt nội gián, giữ vững ngọn lửa cách mạng sau song sắt.

Năm 1972, vượt qua vòng vây nhà tù, ông trở về với đất liền, lại khoác súng ra trận cho đến ngày quê hương hoàn toàn giải phóng. Hòa bình lập lại, người chiến sĩ năm xưa trở về đời thường, tiếp tục gánh vác việc dân, việc làng, tận tụy như thuở còn trong chiến tranh.

Giờ đây, giữa làng quê thanh bình, câu chuyện đời ông Trương Văn Hòa vẫn được nhắc lại như một khúc tráng ca thầm lặng. Không ồn ào, không khoa trương, nhưng đủ để thế hệ sau hiểu rằng: trên mảnh đất Điện Hòa này, đã từng có một con người sống trọn đời mình cho Tổ quốc, giữ vững ngọn lửa thép giữa những năm tháng hoa lửa không bao giờ quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn