Bài viết

“NGƯỜI GIỮ LỬA TRÊN ĐỈNH NÚI TÂY CÔN LĨNH”

Tuyên Quang03/12/2025Liên đội trường nội trú Bắc Quang (Liên đội trường nội trú Bắc Quang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

“NGƯỜI GIỮ LỬA TRÊN ĐỈNH NÚI TÂY CÔN LĨNH”

Ngày ấy, vùng Hà Giang còn heo hút, núi đá tai mèo dựng đứng như muốn chọc vào mây trời. Trong một bản nhỏ thuộc huyện Vị Xuyên có ông Lầu Seo Chư, một cán bộ hoạt động cách mạng từ thời kháng chiến chống Pháp và sau này tiếp tục bám địa bàn trong kháng chiến chống Mỹ. Ông Chư sinh ra trong nghèo khó. Mười bốn tuổi, ông đã theo cán bộ Việt Minh lên rừng làm liên lạc. Công việc của cậu bé nhỏ con giữa rừng sâu là mang thư, dẫn đường cho bộ đội và bảo vệ dân bản khi đồn Pháp kéo lên. Một buổi tối, địch bất ngờ đốt bản. Ông kể lại: “Lửa cháy đỏ cả núi. Mình chạy mà vẫn ngoái lại, thương người già, thương lũ trẻ. Khi ấy mình thề phải đi theo cách mạng đến cùng.” Năm 1952, ông chính thức trở thành cán bộ hoạt động bí mật. Giữa các dãy núi trùng điệp, ông lặn lội đi từng bản người Mông, Dao, Tày để tuyên truyền, vận động bà con không đi theo lính Pháp, không cúng ma, không tin lời dụ dỗ. Ông nói tiếng của nhiều dân tộc nên bà con gọi ông là “Chư biết nói nhiều tiếng”, nhưng họ tin ông vì hơn hết, ông sống chân thật và luôn đứng về phía dân. Đến thời chống Mỹ, ông lại được giao nhiệm vụ giữ đường dây liên lạc qua dãy Tây Côn Lĩnh – con đường hiểm trở nhưng quan trọng để chuyển tin và đưa thanh niên lên tuyến trước. Có những đêm mưa đá trắng núi, ông phải buộc dây vào người để không bị gió quật xuống vực. Một lần, ông bị địch phục kích. Bị thương ở chân, ông vẫn cố ôm chặt bọc tài liệu, bò qua từng tảng đá lạnh buốt để đưa được thông tin về căn cứ. Ông nói: “Thà đau một mình, nhưng tài liệu không được mất. Mất là bao nhiêu người nguy hiểm.” Hòa bình lập lại, ông trở về bản, mái tóc đã bạc như sương núi. Người ta mời ông ra làm xã đội trưởng, rồi bí thư chi bộ, nhưng ông chỉ nhận việc nhẹ và dành phần lớn thời gian đi khắp bản giữ gìn phong tục đẹp, xóa bỏ những hủ tục cũ và vận động trẻ con đến trường. Trong những buổi chiều, ông thường ngồi trước mái nhà gỗ, nhìn xuống con suối Nậm Lỳ chảy qua bản, chậm rãi kể cho bọn trẻ nghe: “Các con sinh ra khi đất nước yên rồi. Hòa bình không tự đến. Nó được đổi bằng máu, bằng đường rừng, bằng những đêm lạnh không có cơm ăn. Các con phải học cho giỏi, để núi rừng này ngày càng sáng.”

Năm ông tròn 90 tuổi, huyện tổ chức gặp mặt các nhân chứng lịch sử. Khi nhận bó hoa, ông chỉ cười hiền: “Công của tôi nhỏ. Công lớn là của đồng bào mình, của những người đã nằm lại trên núi đá Hà Giang.” Ông mất trong một ngày tháng Ba se lạnh, đúng mùa hoa ban nở trắng sườn núi. Người dân trong bản tự nguyện thắp cho ông một nén hương, vì với họ, ông là người giữ lửa, là chứng nhân sống của những ngày Hà Giang còn đầy khói lửa mà kiêu hùng.

Ý nghĩa câu chuyện

• Khắc họa hình ảnh người cán bộ cách mạng chân chính, kiên trung.

• Tôn vinh sự hi sinh thầm lặng của những người bám dân, bám bản trong chiến tranh. • Gợi lại những dấu mốc lịch sử của Hà Giang – vùng đất biên cương kiên cường.

• Giáo dục thế hệ trẻ biết ơn, trâ

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn