Bài viết

NGƯỜI GIỮ LỬA TRÊN ĐỈNH TRƯỜNG SƠN

Ninh Bình18/05/2026Vũ Thị Thu Hiền3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, giữa những cơn mưa rừng xối xả của đại ngàn Trường Sơn, có một trạm giao liên nhỏ luôn đỏ lửa. Người giữ ngọn lửa ấy là chú Sáu, một người lính đã luống tuổi, đôi tay chằng chịt những vết sẹo bỏng.

Nhiệm vụ của chú Sáu không phải là trực tiếp cầm súng ra chiến trường, mà là giữ cho bếp cơm luôn nóng và những hũ nước gừng luôn sẵn sàng cho các đoàn quân hành quân qua trạm. Giữa cái lạnh thấu xương và những đợt bom dội, ngọn lửa của chú Sáu chính là "ngọn hải đăng đất liền" của những người lính trẻ.

Có lần, một cậu lính trẻ măng, lần đầu vào chiến trường, ngồi run rẩy bên bếp lửa của chú. Cậu hỏi: "Chú ơi, bom đạn thế này, chú không sợ lửa làm lộ vị trí sao?"

Chú Sáu cười, ánh lửa soi rõ gương mặt sạm sương gió: "Lửa của ta là 'bếp Hoàng Cầm', khói tan vào đất, nhưng hơi ấm thì phải giữ trong tim. Bom đạn có thể dập tắt một đống củi, nhưng không bao giờ dập được cái chí khí đang rực cháy trong lòng mỗi người lính các cháu. Chú giữ lửa ở đây, để các cháu mang ngọn lửa đó đi xa hơn, đến tận ngày toàn thắng."

Đêm đó, chú Sáu kể cho cậu nghe về ngọn lửa của những đêm hội tòng quân, về ánh đuốc của cha ông ngày xưa đi mở cõi. Cậu lính trẻ ấy mang theo hơi ấm của bếp lửa chú Sáu vào trận đánh. Năm 1975, cậu ấy là một trong những người đầu tiên tiến vào dinh độc lập.

Mấy chục năm sau, người lính trẻ ngày nào giờ đã là một ông lão tóc bạc. Ông trở lại chiến trường xưa, thắp một nén nhang trước đài tưởng niệm. Ông không mang theo gì nhiều, chỉ thắp lên một ngọn nến nhỏ giữa rừng già.

Ông thầm thì: "Chú Sáu ơi, ngọn lửa của chú năm xưa vẫn chưa bao giờ tắt. Nó đã cháy qua thời chiến, và giờ đây, chúng cháu lại trao nó cho những người trẻ, để họ hiểu rằng: Có một thời 'lửa' hào hùng như thế đã nuôi chí lớn cho cả một dân tộc."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn