NGƯỜI GIỮ "LỬA" TRÊN MẢNH ĐẤT ANH HÙNG
NGƯỜI GIỮ "LỬA" TRÊN MẢNH ĐẤT ANH HÙNG
Chiến tranh đã lùi xa vào dĩ vãng, những vết thương trên da thịt đã in hằn lên ngày càng rõ hơn theo thời gian, nhưng ký ức về một "thời hoa lửa" vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm khảm của những người trở về từ cửa tử. Tại xã Tân Hòa anh hùng, có những con người vẫn lặng lẽ sống, lặng lẽ cống hiến, họ là những cựu chiến binh – những nhân chứng sống của một thời đại rực rỡ và bi tráng.
Tôi có dịp được ngồi lại cùng trò chuyện với ông Lê Văn Thơm – một cựu chiến binh tại xã Tân Hòa vào một buổi chiều nắng vàng nhạt. Trên gương mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và sương gió, đôi mắt ông sáng lên khi nhắc về những ngày tháng cùng đồng đội bám trụ trên mảnh đất quê hương này.
Tân Hòa những năm ấy là "tọa độ lửa". Ông kể về những đêm hành quân không ngủ, những bữa cơm vắt trộn lẫn đất cát chiến trường và cả những lần cận kề cái chết trong gang tấc. Thế nhưng, giữa cái khốc liệt ấy, tình đồng đội lại ấm áp hơn bao giờ hết. Họ chia nhau điếu thuốc lào, nhường nhau ngụm nước cuối cùng trong bình tông và cùng hứa với nhau rằng: "Đứa nào còn sống, phải về xây dựng lại Tân Hòa".
Rời tay súng, trở về với tay cày, tay cuốc, những người cựu chiến binh Tân Hòa lại bắt đầu một cuộc chiến mới: Cuộc chiến chống nghèo nàn và lạc hậu. Hình ảnh người lính năm xưa giờ đây xuất hiện trên những cánh đồng, trong những buổi họp xóm, hay trong những phong trào xây dựng nông thôn mới. Với bản lĩnh được tôi luyện qua lửa đạn, họ không ngại khó, ngại khổ.
Họ là những người đi đầu trong việc hiến đất làm đường. Họ là người truyền dạy kinh nghiệm sản xuất cho lớp trẻ. Họ là những "kho lịch sử sống" kể lại truyền thống quê hương cho các cháu thiếu nhi trong những ngày lễ lớn.
Dù đôi chân đã chậm, dù vết thương cũ vẫn đau nhức mỗi khi trái gió trở trời, nhưng tinh thần "Bộ đội Cụ Hồ" trong họ vẫn luôn rực cháy. Họ sống giản dị, khiêm nhường nhưng tràn đầy khí chất của những người đã từng đi qua bão táp.
Với người cựu chiến binh Tân Hòa, hạnh phúc lớn nhất không phải là huân chương hay bằng khen, mà là được thấy quê hương đổi thay từng ngày. Mỗi con đường bê tông sạch đẹp, mỗi ngôi trường khang trang mọc lên đều có dấu ấn và tâm huyết của những người đi trước.
Họ chính là sợi dây kết nối vô hình nhưng bền chặt giữa quá khứ hào hùng và tương lai tươi sáng của xã nhà. Nhìn vào họ, thế hệ trẻ chúng tôi hiểu được giá trị của hòa bình và trách nhiệm của bản thân mình đối với mảnh đất Tân Hòa anh hùng.
Thời gian có thể lấy đi sức khỏe của những người lính năm xưa, nhưng không thể lấy đi ý chí và lòng yêu nước của họ. Những cựu chiến binh tại Tân Hòa vẫn đang hằng ngày thầm lặng giữ cho ngọn lửa truyền thống luôn cháy sáng.
Viết về các bác – những người Cựu chiến binh, tôi càng thêm tự hào về mảnh đất quê hương này. Là một đoàn viên tiên phong cho thế hệ trẻ xã nhà, tôi xin được nghiêng mình kính cẩn trước những hy sinh của thế hệ cha anh và nguyện hứa sẽ tiếp bước con đường mà các bác đã chọn, để Tân Hòa mãi mãi là một xã anh hùng rạng rỡ giữa thời bình.



