Người "giữ lửa" tri thức trên vách đá cheo leo
Rời xa phố thị sầm uất, cô lên vùng cao này với một hành trang duy nhất là tình yêu với trẻ em nghèo. Các cháu biết không, lớp học của cô nằm trên đỉnh núi quanh năm mây phủ, học trò phải đi bộ 2-3 tiếng đồng hồ trên những lối mòn đá tai mèo sắc lẹm để đến lớp. Có những hôm trời rét đậm, tay các em sưng tấy vì lạnh nhưng vẫn nắn nót viết từng chữ cái.
Cô nhớ mùa đông năm ngoái, một em học sinh vì nhà quá nghèo định bỏ học đi chăn bò. Cô đã leo bộ 5 cây số đường rừng để đến nhà em, cùng mẹ em thêu váy, cùng bố em uống nước ngô để thuyết phục. Cô nói: "Cái chữ là con đường duy nhất để thoát khỏi cái khổ của đá núi này". Cuối cùng, em đã quay lại trường. Với cô, "hoa lửa" chính là ánh mắt sáng ngời của học trò khi đọc được trang sách mới. Sự dấn thân của tuổi trẻ tri thức hôm nay là mang ánh sáng văn hóa đến những nơi xa xôi nhất của Tổ quốc.



