Mẹ Việt Nam Anh hùng

“Người giữ lửa trong rừng”

“Người giữ lửa trong rừng”

Quảng Ninh28/02/2026CHI ĐOÀN TRƯỜNG TH&THCS LIÊN HÒA (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm cao điểm của Chiến tranh Việt Nam, khi các đơn vị hành quân dọc tuyến Đường Trường Sơn, việc nhóm một bếp lửa không đơn giản chỉ là nấu ăn — mà là một quyết định có thể đánh đổi bằng cả sự an toàn của đơn vị. Khói bốc lên giữa rừng sâu có thể trở thành dấu hiệu cho máy bay trinh sát, có thể kéo theo pháo kích bất ngờ. Vì vậy, nhiều ngày liền, bộ đội phải ăn lương khô, chịu lạnh, chịu ẩm mà không dám đốt lửa.

Trong một đơn vị hành quân qua khu rừng giáp biên giới Lào, có một chiến sĩ tên Lễ được giao một nhiệm vụ rất lặng lẽ: giữ lửa. Không phải giữ một ngọn lửa bùng cháy, mà chỉ là một đốm than nhỏ, đỏ âm ỉ, được bọc kỹ trong một ống tre, lót lá khô, bịt kín hai đầu. Anh mang nó bên mình như mang theo một thứ gì đó rất mong manh mà lại vô cùng quan trọng.

Mỗi lần dừng chân, khi chắc chắn an toàn, anh mới mở ống tre ra, khẽ thổi. Đốm than nhỏ dần hồng lên, bắt vào chút lá khô, rồi thành lửa. Không cần nhóm lại từ đầu, không cần tạo khói nhiều — chỉ một ngọn lửa vừa đủ để nấu nhanh, rồi dập đi ngay.

Có lần đơn vị gặp mưa rừng kéo dài suốt ba ngày liền. Quần áo ướt sũng, võng cũng ẩm, lương khô đã cạn, ai cũng lạnh đến run người. Không thể nhóm lửa theo cách bình thường vì củi ướt, mà càng không thể để lộ vị trí. Nhiều người nghĩ đành chịu, chờ qua cơn mưa.

Nhưng Lễ vẫn lặng lẽ giữ ống tre trong áo, che bằng tấm nilon cũ. Đêm đó, khi mưa ngớt hơn một chút, anh tìm được chỗ khuất gió, lấy ra đốm than. Anh ngồi cúi sát, hai bàn tay khum lại, thổi từng hơi rất nhẹ, rất đều. Mất khá lâu, nhưng cuối cùng, một tia đỏ sáng lên, rồi một ngọn lửa nhỏ xuất hiện giữa màn đêm ẩm lạnh.

Không ai nói gì to, nhưng từng người lặng lẽ lại gần. Một nồi nước được đặt lên, rồi chút gạo cuối cùng cũng được nấu. Bữa cơm hôm đó không nhiều, nhưng là bữa cơm nóng đầu tiên sau nhiều ngày.

Có người vừa ăn vừa nói nhỏ: “Chỉ cần có lửa… là còn sống được.”

Từ đó, anh được gọi là “người giữ lửa”. Không phải vì anh làm điều gì lớn lao, mà vì anh giữ được thứ mà ai cũng cần, nhưng không phải ai cũng giữ nổi.

Sau này, khi chiến tranh qua đi, có người nhắc lại chuyện cũ, nói rằng điều họ nhớ nhất không phải là những trận đánh lớn, mà là cảm giác ngồi quanh một ngọn lửa nhỏ giữa rừng sâu, khi cái lạnh, cái đói, và nỗi mệt mỏi tạm lùi lại phía sau. Và trong ký ức đó, luôn có hình ảnh một người lính lặng lẽ, ôm theo một ống tre nhỏ — giữ cho ngọn lửa không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn