Người giữ lửa truyền thống bên dòng sông Châu
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Người giữ lửa truyền thống bên dòng sông Châu
Có những con người mà cuộc đời họ là một cuốn biên niên sử thầm lặng, nơi lòng yêu nước
không chỉ nằm ở những lời thề trước lúc ra quân, mà còn kết tinh trong từng giọt mồ hôi trên cánh
đồng chiêm trũng. Tại mảnh đất Bình Lục, Hà Nam, cựu chiến binh Nguyễn Thị Sâm chính là một
chương viết đầy tự hào và xúc động như thế.
1. Bản anh hùng ca viết bằng tuổi thanh xuân
Sinh ra trong những năm tháng đất nước sục sôi hơi thở chiến tranh, cô gái trẻ Nguyễn Thị Sâm
khi ấy cũng như bao người con của quê hương Hà Nam giàu truyền thống, đã chọn gác lại những
ước mơ cá nhân để bước vào nơi lằn ranh giữa sinh và tử. Hành trang của người nữ chiến binh
những ngày ấy chỉ có trái tim rực cháy khát vọng độc lập và niềm tin sắt đá vào ngày mai thắng lợi.
Những trận đánh khốc liệt, những đêm hành quân dưới làn mưa bom, hay những cơn sốt rét
rừng ngặt nghèo nơi tuyến đầu không làm chùn bước chân người con gái Bình Lục. Trong khói lửa
đạn bom, bản lĩnh của bác Sâm đã được tôi luyện: đó là sự kiên cường, gan dạ của một người lính,
nhưng cũng là sự mềm mại, ấm áp của một người phụ nữ Việt Nam luôn biết hy sinh, chăm sóc và
sẻ chia cùng đồng đội trong những hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.
2. Trở về để hồi sinh "đất chết"
Khi tiếng súng lặng đi, hòa bình lập lại, người chiến sĩ ấy trở về quê hương với những vết
thương trên thân thể và cả những nỗi niềm khôn nguôi về những người đồng đội đã vĩnh viễn nằm
lại chiến trường. Nhưng với bác Sâm, hòa bình không có nghĩa là nghỉ ngơi; hòa bình là một cuộc
chiến khác – cuộc chiến chống lại cái nghèo, cái khó trên chính mảnh đất quê hương mình.
Bình Lục vốn là vùng đất chiêm trũng, canh tác gặp nhiều khó khăn. Bác Sâm đã mang tinh
thần "quyết chiến quyết thắng" của người lính vào công cuộc lao động sản xuất. Không quản ngại
khó nhọc, bác đi đầu trong việc cải tạo vườn tược, ứng dụng khoa học kỹ thuật vào canh tác để nâng
cao năng suất. Hình ảnh người nữ cựu chiến binh nhỏ nhắn nhưng tháo vát, miệt mài trên đồng bãi
đã trở thành nguồn động lực tinh thần to lớn cho bà con lối xóm, chứng minh rằng bản lĩnh "Bộ đội
Cụ Hồ" luôn tỏa sáng trong mọi hoàn cảnh.
"Với tôi, danh hiệu 'Bộ đội Cụ Hồ' là một vinh dự suốt đời. Còn sức lực đến đâu, tôi còn
cống hiến và giúp đỡ bà con đến đó, để xứng đáng với những người đã ngã xuống." - Bác
Nguyễn Thị Sâm tâm sự.
3. "Người giữ lửa" truyền thống giữa thời đại số
Điều làm nên chiều sâu trong cuộc đời bác Sâm chính là sự trăn trở về thế hệ mai sau. Giữa
dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, bác luôn dành thời gian để trò chuyện, giáo dục truyền
thống cách mạng cho thanh thiếu niên địa phương. Những câu chuyện về tình đồng chí, về sự hy
sinh thầm lặng được bác kể lại một cách mộc mạc, thắp lên trong lòng lớp trẻ niềm tự hào và trách
nhiệm với quê hương.
Bác hiểu rằng, một quê hương chỉ thực sự giàu mạnh khi những giá trị lịch sử được nối dài
bằng khát vọng và hành động của tuổi trẻ. Vì vậy, bác luôn là "cầu nối" đưa những bài học lịch sử
sống động từ chiến trường về với lớp học, về với từng nếp nhà ở Bình Lục.
4. Biểu tượng của tấm lòng nhân ái
Sâu sắc hơn cả những tấm huân chương lấp lánh, đó là tình cảm yêu mến, kính trọng mà bà con
dành cho bác. Bác Sâm sống giản dị, gương mẫu và luôn mở lòng với những mảnh đời gian khó. Dù
là hỗ trợ một gia đình hội viên gặp hoạn nạn hay đóng góp cho các quỹ khuyến học, bác luôn có
mặt với tất cả sự tận tâm. Ở bác, ta thấy sự hòa quyện tuyệt vời giữa tính kỷ luật quân đội và sự bao
dung của một người mẹ.
Bình Lục, ngày 1 tháng 5 năm 2026
Người viết: Trần Anh Thư



