Bài viết

Người Giữ Mạch Điện Giữa Chiến Trường

Hà Tĩnh07/07/2026Ban Biên tập tổng hợp6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm 1972, tại một sở chỉ huy dã chiến ở Quảng Trị, hệ thống thông tin hữu tuyến là "mạch máu" kết nối giữa các đơn vị đang chiến đấu. Mỗi khi đường dây bị đứt vì bom pháo, mọi mệnh lệnh đều có nguy cơ bị gián đoạn.

Chiến sĩ thông tin Phạm Văn Bình mới hai mươi mốt tuổi nhưng đã có gần ba năm gắn bó với những cuộn dây điện thoại dã chiến. Đồng đội thường đùa rằng anh "nói chuyện với dây nhiều hơn với người". Bình chỉ cười, bởi anh hiểu từng mét dây được nối lại có thể quyết định thành công của cả một trận đánh.

Một buổi chiều, pháo địch bắn dữ dội vào khu vực sở chỉ huy. Chỉ trong vài phút, điện thoại bỗng im bặt. Người trực ban báo cáo:

– Đường dây đã đứt!

Bình lập tức khoác túi dụng cụ lao ra ngoài. Anh men theo tuyến dây giữa những hố bom còn bốc khói. Có đoạn dây bị sức ép xé thành nhiều mảnh. Anh nhanh chóng cắt bỏ phần hỏng rồi nối lại từng lõi đồng nhỏ.

Đúng lúc ấy, một loạt pháo khác lại trút xuống. Đất đá phủ kín người anh. Sau khi bụi tan, Bình vẫn bình tĩnh tiếp tục công việc.

Sau gần một giờ, tín hiệu điện thoại vang lên trở lại.

– A lô! Sở chỉ huy nghe rõ!

Tiếng trả lời từ đầu dây bên kia khiến mọi người trong hầm chỉ huy vỡ òa. Nhờ đường dây được khôi phục kịp thời, mệnh lệnh điều chỉnh đội hình đã đến đúng lúc, giúp đơn vị tránh được đợt pháo kích tiếp theo.

Đêm hôm đó, Bình tiếp tục đi kiểm tra toàn tuyến thêm hai lần nữa. Anh hiểu rằng, trong chiến tranh, sự im lặng của một chiếc điện thoại đôi khi nguy hiểm hơn cả tiếng bom.

Sau hòa bình, Bình trở thành kỹ sư bưu chính. Trong phòng làm việc của mình, anh vẫn giữ đoạn dây điện thoại đã được nối bằng chính đôi tay năm ấy. Với anh, đó là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đã góp phần giữ cho mạch thông tin của Tổ quốc không bao giờ đứt đoạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Giữ Mạch Điện Giữa Chiến Trường | Câu chuyện thời hoa lửa