Bài viết

Người Giữ Mạch Máu Giao Thông Giữa Tọa Độ Lửa

Bài viết kể lại những năm tháng tham gia dân quân tự vệ của bà Nguyễn Thị Bông trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Giữa bom đạn ác liệt tại bến phà Quán Hàu – một trong những “tọa độ lửa” của tuyến chi viện chiến lược miền Bắc vào miền Nam, bà cùng đồng đội đã ngày đêm canh gác, bảo vệ giao thông và hỗ trợ chiến đấu. Qua những ký ức đau thương nhưng đầy tự hào của bà, người viết cảm nhận sâu sắc hơn về sự hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước, từ đó thêm trân trọng hòa bình và ý thức tr

Quảng Trị05/06/2026Chi đoàn 11 Hoá (Đoàn phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những năm tháng mà bầu trời không chỉ có nắng và gió, mà còn đỏ rực bởi ánh lửa chiến tranh. Đó là những năm tháng mà tuổi trẻ của cả một thế hệ đã gửi lại nơi chiến trường, nơi những cung đường vận tải, những bến phà và những trận địa phòng không. Người ta gọi quãng thời gian ấy bằng một cái tên thật đẹp nhưng cũng đầy khắc nghiệt: “Thời hoa lửa”.

Hôm nay, khi lắng nghe câu chuyện của bà Nguyễn Thị Bông, tôi có cảm giác như đang được trở về với một phần lịch sử hào hùng của dân tộc. Qua từng lời kể chậm rãi, những ký ức tưởng chừng đã phủ bụi thời gian lại hiện lên sống động với tiếng bom rơi, tiếng máy bay gầm rú và hình ảnh những con người bình dị đã sống, chiến đấu vì quê hương bằng tất cả lòng dũng cảm của mình.

Trong dòng chảy dữ dội của lịch sử dân tộc, người ta thường nhắc đến những người lính nơi chiến trường. Nhưng bên cạnh họ còn có biết bao con người thầm lặng khác, những người vừa lao động sản xuất, vừa sẵn sàng cầm súng bảo vệ quê hương khi Tổ quốc cần. Họ là những dân quân tự vệ – lực lượng đã góp phần quan trọng vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Bà Nguyễn Thị Bông chính là một trong những con người như thế.

Những năm tháng tuổi trẻ của bà không gắn với những ước mơ bình dị của riêng mình mà hòa vào nhịp đập chung của đất nước. Bà tham gia lực lượng dân quân tự vệ, ngày đêm canh gác, bảo vệ xóm làng, bảo vệ các tuyến giao thông trọng điểm và luôn sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy.

Chiến tranh đã đi qua cuộc đời bà, để lại những ký ức không thể nào quên.

Đó là những ngày thiếu thốn lương thực, những đêm thức trắng giữa tiếng còi báo động và những lần đối mặt với bom đạn chỉ cách sự sống trong gang tấc.

Năm 1972, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt. Sau những thất bại liên tiếp trên chiến trường miền Nam, đế quốc Mỹ tiếp tục leo thang đánh phá miền Bắc lần thứ hai với âm mưu phá hủy tiềm lực kinh tế, quân sự của ta và cắt đứt tuyến chi viện cho chiến trường miền Nam.

Trong bối cảnh ấy, Quảng Bình trở thành một trong những địa phương hứng chịu sự đánh phá nặng nề nhất.

Đặc biệt, bến phà Quán Hàu là mục tiêu thường xuyên của không quân và pháo hạm Mỹ. Đây là tuyến giao thông huyết mạch nối liền hậu phương lớn miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Chính vì vậy, nơi đây được mệnh danh là “tọa độ lửa”, là “túi bom” mà kẻ thù quyết tâm phá hủy bằng mọi giá.

Để giữ cho dòng xe chi viện không bị gián đoạn, biết bao cán bộ, chiến sĩ, dân quân tự vệ đã ngã xuống trên mảnh đất này.

Trong suốt cuộc trò chuyện với bà Bông, điều khiến tôi xúc động nhất là câu chuyện về một trận chiến diễn ra tại bến phà Quán Hàu, được ghi lại trong cuốn sổ tay của đơn vị phòng không xã Lương Ninh mà bà vẫn lưu giữ như một kỷ vật thiêng liêng của tuổi trẻ.

Theo ghi chép của đơn vị, ngày 20 tháng 10 năm 1972, lực lượng pháo phòng không 12,7 ly được lệnh cơ động từ khu vực Xóm Cát về Quán Hàu, triển khai trận địa tại một điểm cao gần lô cốt cũ với nhiệm vụ sẵn sàng chiến đấu.

Khoảng mười giờ trưa, máy bay Mỹ từ phía Nam bất ngờ lao đến bổ nhào vào trận địa.

Ngay lập tức, cả hai khẩu đội đồng loạt nổ súng.

Giữa tiếng đạn phòng không vang dội, một chiếc máy bay Mỹ bị bắn trúng, bốc cháy dữ dội rồi rơi xuống biển.

Nhưng chiến công ấy cũng phải trả giá bằng máu.

Trong lúc các chiến sĩ đang tiếp tục chiến đấu, hàng loạt quả bom của địch trút xuống trận địa.

Đồng chí Trần Thị Gái và đồng chí Võ Sỹ Đèo bị thương rất nặng. Một số chiến sĩ khác cũng bị sức ép và mảnh bom làm bị thương.

Giữa làn bom đạn vẫn chưa dứt, đồng chí Duy cùng đồng đội nhanh chóng đưa những người bị thương vào lô cốt để sơ cứu.

Lực lượng dân quân từ Văn La bất chấp hiểm nguy, vượt qua bom nổ và tiếng máy bay gầm rú để tiếp cận trận địa, hỗ trợ đưa thương binh về tuyến sau.

Thế nhưng do vết thương quá nặng, đồng chí Võ Sỹ Đèo và đồng chí Trần Thị Gái đã anh dũng hy sinh trên đường tới trạm xá.

Những dòng chữ trong cuốn sổ tay tuy ngắn gọn nhưng khiến tôi hình dung được sự khốc liệt của chiến tranh và sự hy sinh lớn lao của những người đã ngã xuống vì độc lập dân tộc.

Câu chuyện ấy chỉ là một lát cắt nhỏ trong vô vàn mất mát mà thế hệ của bà Nguyễn Thị Bông đã trải qua.

Đối với họ, mỗi ngày sống giữa chiến tranh đều là một cuộc chiến sinh tử.

Họ không biết ngày mai sẽ ra sao, không biết liệu mình có còn được trở về với gia đình hay không. Nhưng điều khiến họ tiếp tục đứng vững chính là niềm tin vào ngày đất nước hòa bình và ý thức trách nhiệm đối với quê hương.

Lắng nghe bà kể chuyện, tôi nhận ra rằng lòng dũng cảm không phải là không biết sợ.

Dũng cảm là khi con người biết rõ hiểm nguy đang ở phía trước nhưng vẫn lựa chọn tiến lên vì những điều lớn lao hơn bản thân mình.

Những người dân quân năm ấy cũng vậy.

Họ vẫn bám trụ trận địa dù bom đạn có thể cướp đi mạng sống bất cứ lúc nào. Họ vẫn lao vào cứu đồng đội giữa làn bom rơi. Họ vẫn giữ cho những chuyến xe được thông suốt để chi viện cho chiến trường miền Nam.

Từ câu chuyện của bà, tôi còn cảm nhận được vẻ đẹp của tình đồng chí, đồng đội và tình người trong chiến tranh.

Giữa những tháng ngày khắc nghiệt nhất, con người vẫn sẵn sàng chia nhau từng bát cơm, từng ngụm nước, cùng nhau chăm sóc thương binh, cùng nhau vượt qua mất mát.

Chính sự đoàn kết và yêu thương ấy đã trở thành sức mạnh giúp dân tộc ta vượt qua những năm tháng gian nan nhất của lịch sử.

Điều khiến tôi khâm phục hơn cả chính là sự khiêm nhường của bà Nguyễn Thị Bông.

Dù đã từng sống và chiến đấu trong một giai đoạn lịch sử đầy tự hào, bà chưa bao giờ nhận mình là người có công lớn. Bà chỉ xem mình là một phần nhỏ trong hàng triệu con người đã góp sức cho đất nước.

Nhưng chính sự giản dị ấy lại làm cho hình ảnh của bà trở nên cao đẹp hơn trong mắt thế hệ trẻ chúng tôi.

Qua câu chuyện của bà, tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên mà có.

Nó được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng máu xương và cả những giấc mơ còn dang dở của biết bao người đi trước.

Mỗi con đường bình yên chúng ta đi qua hôm nay, mỗi mái trường, mỗi ngôi nhà đều mang trong mình dấu ấn của những thế hệ đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.

Tôi muốn chia sẻ câu chuyện này bởi tôi mong những giá trị tốt đẹp ấy sẽ không bị lãng quên theo thời gian.

Tôi muốn các bạn trẻ hôm nay hiểu rằng lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách, mà còn hiện hữu trong ký ức của những con người bình dị như bà Nguyễn Thị Bông.

Câu chuyện của bà không chỉ giúp chúng ta hiểu hơn về quá khứ mà còn nhắc nhở mỗi người phải sống có trách nhiệm hơn với hiện tại, biết trân trọng hòa bình và không ngừng nỗ lực để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Bởi lịch sử sẽ còn sống mãi khi những câu chuyện như thế vẫn được kể lại.

Và ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh và tinh thần trách nhiệm mà thế hệ cha ông đã thắp lên sẽ tiếp tục được truyền trao cho các thế hệ mai sau, không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn