Người giữ mạch máu hậu cần nơi mật khu lương thực B11
Tháng 6 năm 1962, giữa bối cảnh cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go, chàng thanh niên 23 tuổi Nguyễn Hữu Mô đã gác lại nếp nhà thanh bình tại Hoài Nhơn, Bình Định để lên đường nhập ngũ. Bác được biên chế về Ban Kinh tài Khu 4 và được tin tưởng giao trọng trách cán bộ vùng kho lương thực – một nhiệm vụ thầm lặng nhưng là mạch máu sống còn để tiếp tế cho bộ đội chủ lực bám trụ chiến trường Tây Nguyên [IG].
Ngày 10/2/1966, một trận oanh tạc tàn khốc của máy bay địch bất ngờ dội xuống khu vực Xã B11 (Khu 4, tỉnh Gia Lai) nhằm đánh phá kho lương thực của ta. Giữa làn mưa bom bão đạn càn quét dữ dội, cán bộ Nguyễn Hữu Mô đã dũng cảm băng qua lửa đạn để ngụy trang, sơ tán gạo và nhu yếu phẩm cứu đói cho đơn vị [IG]. Tiếng nổ vang trời cùng những mảnh bom văng nghiệt ngã đã hất tung công sự, găm hàng loạt đa vết thương phần mềm vào hai chân, khuỷu tay trái và để lại vết sẹo lớn nơi vùng trán của người lính trẻ [IG]. Vượt qua lằn ranh sinh tử hiểm nguy theo giấy chứng nhận bị thương số 1 của UBND huyện Ia Grai, dòng máu kiên cường của bác đã hòa vào lòng đất mẹ cao nguyên, viết nên khúc tráng ca oai hùng của lực lượng hậu cần thời hoa lửa [IG].



