NGƯỜI GIỮ MẠCH MÁU HẬU PHƯƠNG
Phạm Đình Chủ là người lính trưởng thành từ chiến tranh, gắn bó trọn vẹn tuổi thanh xuân với chiến trường miền Nam. Trong biên chế đơn vị Binh trạm vận tải thuộc Bộ Tư lệnh Mặt trận miền Đông Nam Bộ, bác làm nhiệm vụ hậu cần chiến đấu. Dưới mưa bom, bão đạn, bác cùng đồng đội âm thầm giữ vững từng tuyến đường, từng kho hàng. Câu chuyện của bác là lát cắt chân thực về một thời hoa lửa không thể nào quên.
Nhắc đến những năm tháng trong quân ngũ, bác Phạm Đình Chử thường bảo:
“Bọn tôi không trực tiếp cầm súng xung phong, nhưng nếu thiếu hậu cần thì mặt trận phía trước không thể đánh được.”
Bác nhập ngũ khi vừa tròn mười tám tuổi, được điều vào Đơn vị Binh trạm vận tải chiến lược thuộc Bộ Tư lệnh Mặt trận miền Đông Nam Bộ. Chức vụ của bác là chiến sĩ cung cấp – bảo quản quân nhu, cấp bậc Hạ sĩ, chuyên phụ trách tiếp nhận, phân phối lương thực, đạn dược cho các đơn vị chiến đấu tại khu vực Chiến trường Đồng Xoài – Bù Gia Mập.
Cuộc sống nơi rừng sâu thiếu thốn trăm bề. Gạo phải chia từng lon, nước uống lọc từ suối, còn muỗi thì dày đặc. Bác kể lại một kỷ niệm khiến tôi lặng người:
“Có lần kho lương bị bom đánh trúng, gạo cháy, anh em phải nhặt từng hạt còn sót lại trộn với củ rừng ăn cầm hơi mấy ngày.”
Những chuyến vận chuyển ban đêm là ký ức không thể quên. Đoàn người lặng lẽ đi trong rừng, không đèn, không tiếng nói, chỉ nghe tiếng lá khô dưới chân. Máy bay địch rình rập trên đầu, pháo sáng thả xuống trắng rừng. “Mỗi lần pháo sáng bùng lên, tim như ngừng đập, chỉ cầu mong đừng ai bị lộ,” bác nói.
Suốt 10 năm công tác trong quân đội, từ chiến tranh đến thời kỳ bảo vệ và xây dựng sau giải phóng, bác luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ. Năm 1983, bác được trao Huân chương Chiến sĩ Vẻ vang hạng Nhì, ghi nhận sự bền bỉ, tận tụy của người lính hậu cần.
Giờ đây, trở về đời thường, bác sống giản dị giữa làng quê. Nhưng trong từng câu chuyện, từng ký ức bác kể, chiến tranh như vẫn còn đó – một thời hoa lửa đã hun đúc nên bản lĩnh, nhân cách của người lính Cụ Hồ



