NGƯỜI GIỮ MẠCH NƯỚC PÙ RIN (2)
Một tuần sau, máy bay Mỹ đánh phá dữ dội dãy Pù Rin. Khi đơn vị sơ tán, anh Hanh chạy ngược về phía mạch nước. Đồng đội gọi giật: “Hanh! Nguy hiểm!” Anh chỉ quay lại cười: “Nước còn là người còn, các anh đi trước!”
Khi bom dứt, họ tìm thấy anh nằm che lên miệng giếng, như muốn bảo vệ mạch nước khỏi đất đá. Anh hy sinh khi mới 22 tuổi.
Hơn nửa thế kỷ đã qua, người lính trẻ xứ Thanh đã nằm lại giữa rừng già, nhưng mạch nước Pù Rin vẫn chảy. Người dân địa phương gọi đó là “giếng anh Hanh”, một cái tên mộc mạc mà đầy biết ơn.
Bà Lự bảo tôi: “Nó nói sẽ mang nước về cho đơn vị. Nó giữ lời thật… chỉ có điều nó chẳng kịp về với mẹ.”
Tôi đứng bên dòng nước nhỏ, thấy rõ điều mà anh Hanh đã để lại: không chỉ là mạch nước giữa rừng sâu, mà là mạch sống của lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng – ánh sáng không bao giờ tắt của thời hoa lửa.



