NGƯỜI GIỮ MẠCH NƯỚC PÙ RIN (4)
Để duy trì dòng chảy, họ phải mở rộng cửa nước, nghĩa là phải đặt mìn phá đá. Anh Hanh tình nguyện làm người đặt mìn. Sau tiếng nổ, đá vỡ, mạch nước phun mạnh hơn. Đơn vị gọi đó là “giếng Hanh – Pù Rin”. Nhờ dòng nước ấy, trạm cứu thương và tuyến hậu cần được duy trì suốt nhiều tháng.
Nhưng sự sống ấy phải trả bằng một cái giá.
Một tuần sau, máy bay Mỹ đánh phá dữ dội dãy Pù Rin. Khi đơn vị sơ tán, anh Hanh chạy ngược về phía mạch nước. Đồng đội gọi giật: “Hanh! Nguy hiểm!” Anh chỉ quay lại cười: “Nước còn là người còn, các anh đi trước!”
Khi bom dứt, họ tìm thấy anh nằm che lên miệng giếng, như muốn bảo vệ mạch nước khỏi đất đá. Anh hy sinh khi mới 22 tuổi.



