NGƯỜI GIỮ MỘ GIÓ CẦU VÁN
Sau trận Cầu Ván ngày 03/5/1968, nhiều cán bộ, chiến sĩ Tiểu đoàn 263 đã anh dũng hy sinh trên mảnh đất An Lục Long. Trong hoàn cảnh chiến tranh còn rất ác liệt, ông Bùi Văn Trạch cùng bà con địa phương đã âm thầm tìm kiếm, chôn cất các liệt sĩ và gìn giữ nơi thờ tự suốt nhiều năm. Công việc lặng thầm ấy đã góp phần lưu giữ một phần lịch sử hào hùng của quê hương An Lục Long.
Tháng 5 năm 1968, vùng Cầu Ván của xã An Lục Long trở thành chiến trường ác liệt. Sau nhiều giờ chiến đấu không cân sức, rất nhiều chiến sĩ Tiểu đoàn 263 đã nằm lại trên cánh đồng Gò Trâm Bầu. Khi tiếng súng vừa ngớt, người dân địa phương vẫn chưa thể ra đồng ngay vì địch tiếp tục kiểm soát khu vực. Ai cũng đau đáu một nỗi niềm rằng những người chiến sĩ hy sinh cần được đưa về nơi yên nghỉ tử tế. Trong số những người mang nặng suy nghĩ ấy có ông Bùi Văn Trạch, khi đó còn là một thanh niên trẻ của xã An Lục Long. Hai ngày sau trận đánh, lợi dụng lúc địch sơ hở, ông Trạch cùng nhiều người dân âm thầm ra đồng tìm kiếm các liệt sĩ. Công việc diễn ra chủ yếu vào ban đêm để tránh sự phát hiện của địch. Ánh sáng duy nhất là những ngọn đèn dầu được che kín bằng lá chuối khô. Mỗi khi phát hiện một chiến sĩ hy sinh, mọi người đều nhẹ nhàng đưa về một vị trí tập trung để an táng. Không ai biết hết tên tuổi các anh, nhưng tất cả đều xem đó là những người con của đất nước đã ngã xuống vì quê hương. Những năm sau đó, dù chiến tranh còn tiếp diễn, ông Trạch cùng bà con vẫn lặng lẽ chăm sóc khu mộ tập thể. Mỗi dịp mùng 7 tháng 4 âm lịch, người dân Cầu Ván lại bí mật mang hương, hoa và những lễ vật đơn sơ đến cúng giỗ các liệt sĩ. Mọi việc phải diễn ra kín đáo vì khu vực vẫn bị kiểm soát nghiêm ngặt. Có năm trời mưa lớn, đường lầy lội nhưng không ai bỏ ngày giỗ. Đối với người dân An Lục Long, đó không chỉ là một nghi lễ mà còn là lời hứa với những người đã hy sinh vì độc lập dân tộc. Ngày đất nước thống nhất, khu mộ tập thể dần được tôn tạo thành nơi tưởng niệm khang trang. Mỗi lần nhìn dòng người đến dâng hương tại Đền thờ Liệt sĩ Tiểu đoàn 263, ông Trạch lại nhớ đến những đêm lặng lẽ đi tìm đồng đội năm xưa. Ông thường kể cho con cháu nghe về tinh thần chiến đấu của các chiến sĩ và tấm lòng nghĩa tình của người dân Cầu Ván. Theo ông, điều quý giá nhất không phải là những công trình được xây dựng sau này mà là truyền thống tri ân được gìn giữ qua nhiều thế hệ. Chính truyền thống ấy đã làm nên bản sắc của vùng đất An Lục Long anh hùng. Thông điệp Lòng biết ơn không chỉ được thể hiện bằng những lời nói mà còn bằng những việc làm bền bỉ qua năm tháng. Những người dân An Lục Long đã dùng tình nghĩa và sự thủy chung để giữ lửa tri ân đối với các anh hùng liệt sĩ. Ý nghĩa giáo dục Câu chuyện giúp thế hệ trẻ hiểu sâu sắc hơn về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn", về sự gắn bó giữa quân và dân trong kháng chiến. Đồng thời góp phần bồi đắp niềm tự hào và trách nhiệm của tuổi trẻ đối với quê hương An Lục Long anh hùng.



