Người giữ mộ vô danh
Ở nghĩa trang huyện có một ngôi mộ không tên, chỉ ghi: “Liệt sĩ chưa rõ quê quán.”
Suốt 30 năm, ông Bảy – người gác nghĩa trang – chăm nó như mộ cha mình.
Ông quét lá, cắm hoa, thắp hương mỗi ngày.
Người ta hỏi: “Sao ông thương nó thế?”
Ông chỉ đáp:
“Vì biết đâu nó từng cứu tôi mà tôi không nhớ.”
Năm ông mất, dân làng chôn ông ngay bên cạnh. Hai ngôi mộ nằm song song, một có tên, một không.
Trên bia, con ông khắc thêm một dòng nhỏ: “Hai người lính gặp nhau lần cuối.”



