NGƯỜI GIỮ MỘT CHỖ NGỒI TRỐNG
Ở một góc lán, luôn có một chỗ ngồi không ai chiếm.
Ban đầu, đó là chỗ của một người lính tên Phúc.
Anh hy sinh sau một trận đánh.
Từ đó, mỗi bữa ăn, mọi người vẫn để trống chỗ ấy.
Không ai nói ra.
Nhưng ai cũng biết.
Một người mới đến, không hiểu, ngồi vào đó.
Không ai trách.
Chỉ nhẹ nhàng bảo:
– “Chỗ này… có người rồi.”
Người kia đứng dậy.
Không hỏi thêm.
Từ đó, chỗ ngồi ấy vẫn trống.
Không phải vì thiếu người.
Mà vì…
có người chưa bao giờ rời đi trong ký ức.
Một lần, trong lúc rất đói, có người định ngồi vào cho tiện.
Nhưng rồi lại thôi.
Không ai nói.
Chỉ im lặng.
Sự im lặng ấy…
nặng hơn bất kỳ lời nhắc nào.



