NGƯỜI GIỮ MỘT LẦN QUAY LẠI KHÔNG THÀNH
Trong trận đánh đó, Hưng đã chạy.
Không ai thấy.
Không ai biết.
Chỉ có anh.
Khi nghe tiếng nổ, anh quay lại.
Rồi… dừng.
Một giây.
Hai giây.
Và anh… chạy theo hướng khác.
Sau đó, anh sống.
Trở về.
Không ai nghi ngờ.
Không ai hỏi.
Nhưng mỗi lần nhắm mắt…
anh lại thấy khoảnh khắc đó.
Khoảnh khắc nếu quay lại…
có thể mọi thứ đã khác.
Một lần, anh nói với người bạn thân:
– “Nếu có thể làm lại… tôi sẽ quay lại.”
Người kia hỏi:
– “Sao không nói với ai?”
Hưng lắc đầu:
– “Vì tôi đã sống nhờ vào sự im lặng đó.”
Một câu nói…
rất nhẹ.
Nhưng mang theo cả một đời không thể sửa lại.



