NGƯỜI GIỮ MÙI KHÓI BẾP
Ông Hoàng không thích mùi nước hoa.
Ông thích mùi khói bếp.
Con cháu thường trêu.
Ông nói vì mùi khói bếp làm ông nhớ quê.
Ngày trước, những người xa nhà thường chỉ cần ngửi thấy mùi khói cũng có thể nhớ đến một bữa cơm.
Nhớ mẹ.
Nhớ mái nhà.
Nhớ những buổi chiều.
Một lần, ông đi qua một làng nhỏ và ngửi thấy mùi rơm cháy.
Ông đứng lại rất lâu.
Người đi cùng hỏi có chuyện gì.
Ông nói tự nhiên nhớ mẹ.
Nhiều năm sau, ông về quê.
Ngôi nhà cũ không còn.
Nhưng chiều nào người dân vẫn đun bếp.
Ông đứng ngoài đường và hít một hơi thật sâu.
Ông nói đúng là mùi này.
Con cháu không hiểu.
Ông giải thích rằng ký ức đôi khi không nằm trong mắt.
Nó nằm trong mùi hương.
Một mùi khói.
Một nồi cơm.
Một bát canh.
Có thể đưa người ta trở lại tuổi thơ trong vài giây.
Sau này, gia đình xây bếp mới.
Ông vẫn giữ một góc nhỏ để nấu bằng củi vào những dịp đặc biệt.
Ông muốn cháu biết mùi khói quê nhà.
Ông nói sau này có thể các con đi rất xa.
Nhưng nếu một ngày ngửi thấy mùi khói giống thế này, có thể chúng sẽ nhớ rằng mình từng có một mái nhà.
Đó là điều ông muốn truyền lại.
Không phải một món đồ.
Mà là một mùi hương của quê hương.



