Khác

Người giữ ngọn cờ

Người giữ ngọn cờ

Lai Châu26/03/2026Chi đoàn bản Mù Sang (Đoàn xã Dào San)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một xã nhỏ vùng đồng bằng thuộc Nam Định, có một người đàn ông tên là ông Bảy, nhiều năm nay vẫn lặng lẽ làm một công việc tưởng chừng rất đơn giản: treo cờ Tổ quốc mỗi dịp lễ, Tết và những ngày kỷ niệm quan trọng. Công việc ấy không được giao chính thức, cũng không có bất kỳ khoản hỗ trợ nào, nhưng ông vẫn coi đó là trách nhiệm của mình đối với quê hương.

Ngôi nhà của ông nằm ngay đầu làng, nơi có cột cờ cao nhất trong khu vực. Mỗi dịp gần đến ngày lễ, khi nhiều người còn bận rộn với công việc thường ngày, ông đã chuẩn bị từ sớm. Ông mang lá cờ ra giặt sạch, phơi khô cẩn thận, kiểm tra lại từng đường chỉ xem có bị sờn rách không. Với ông, lá cờ không chỉ là một vật dụng, mà là biểu tượng thiêng liêng của Tổ quốc.

Sáng sớm ngày lễ, khi trời còn chưa sáng rõ, ông đã thức dậy, chỉnh trang lại trang phục rồi mang cờ ra treo. Ông làm mọi việc chậm rãi, cẩn thận, từ việc buộc dây, kéo cờ lên đến việc chỉnh cho lá cờ bay ngay ngắn. Khi lá cờ đỏ tung bay trong gió, ông đứng lặng vài giây, ánh mắt đầy xúc động.

Không chỉ treo cờ ở nhà mình, ông còn đi nhắc nhở từng hộ gia đình trong xóm. Ông gõ cửa, nhẹ nhàng nói: “Ngày lễ rồi, treo cờ cho vui, cho có không khí”. Ban đầu, có người còn quên, có người chưa quen, nhưng dần dần, việc treo cờ trở thành thói quen của cả xóm. Mỗi dịp lễ, cả con đường rực rỡ màu cờ đỏ, tạo nên một không gian trang nghiêm mà ấm áp.

Một lần, sau cơn bão lớn, nhiều lá cờ trong xóm bị rách hoặc rơi xuống. Ngay hôm sau, ông Bảy đi từng nhà, giúp mọi người thay cờ mới, buộc lại chắc chắn. Có nhà không có cờ, ông sẵn sàng lấy cờ dự phòng của mình đưa cho. Ông nói: “Cờ phải luôn đẹp, để nhìn vào còn thấy tự hào”.

Đối với ông, việc giữ gìn lá cờ không chỉ là giữ một biểu tượng, mà còn là giữ gìn lòng yêu nước trong mỗi người. Ông tin rằng những hành động nhỏ như vậy sẽ giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về giá trị của độc lập, tự do.

Trẻ em trong xóm thường tò mò hỏi ông về ý nghĩa của lá cờ. Ông kiên nhẫn giải thích, kể cho các em nghe về những năm tháng khó khăn của đất nước, về sự hy sinh của biết bao thế hệ đi trước. Những câu chuyện ấy khiến các em dần hiểu rằng lá cờ không chỉ là màu sắc, mà là lịch sử, là niềm tự hào dân tộc.

Giữa cuộc sống hiện đại, khi nhiều giá trị truyền thống dễ bị lãng quên, những con người như ông Bảy trở nên đặc biệt. Ông không làm những việc lớn lao, nhưng chính sự bền bỉ và tận tâm của ông đã góp phần giữ gìn một nét đẹp văn hóa, một biểu tượng thiêng liêng.

Mỗi lần lá cờ tung bay trong gió, đó không chỉ là dấu hiệu của ngày lễ, mà còn là minh chứng cho tình yêu quê hương âm thầm mà sâu sắc. Và phía sau những lá cờ ấy, luôn có bóng dáng của một người lặng lẽ chăm chút — người giữ ngọn cờ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn