Người giữ ngọn khói bếp
Trong một bản nhỏ gần chiến khu, bà Năm luôn nấu cơm với một ngọn bếp khói nhỏ để bộ đội biết đường tìm đến tiếp tế. Dù nguy hiểm, bà chưa từng để bếp tắt. Có lần bom rơi gần, mái nhà bị sập, bà vẫn ôm nồi cơm chạy ra ngoài giữ lửa. Người lính đi qua sau đó nói: “Chúng tôi tìm được đường về là nhờ làn khói ấy.” Ngọn khói bếp đã trở thành dấu hiệu của sự sống giữa chiến tranh.



