Khác

NGƯỜI GIỮ NGỌN LỬA

Đêm rừng Trường Sơn tối sâu như một vực thẳm không đáy. Những tán cây cổ thụ vươn cao che kín bầu trời, khiến ánh trăng cũng khó lọt xuống mặt đất. Giữa không gian mênh mông ấy, con đường nhỏ của Đường mòn Hồ Chí Minh lặng lẽ chạy xuyên qua núi rừng – như một mạch máu âm thầm nuôi sống cả chiến trường miền Nam.

Thái Nguyên13/03/2026K22 Kinh tế phát triển Khoa kinh tế số (đại học kinh tế và quản trị kinh doanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, con đường ấy không chỉ là tuyến vận tải. Nó còn là con đường của niềm tin, của ý chí và của những con người sẵn sàng đánh đổi tuổi trẻ để giữ cho Tổ quốc được sống.

Trong số những con người bình dị ấy có Tư Lộc – một người lính hậu cần gắn bó với Trường Sơn suốt nhiều năm. Công việc của ông tưởng chừng rất đơn giản: giữ cho bếp lửa ở trạm hậu cần giữa rừng không bao giờ tắt.

Nhưng trong chiến tranh, ngọn lửa ấy quan trọng hơn bất cứ thứ gì.

Ngọn lửa của Tư Lộc dùng để nấu cơm cho những đoàn quân hành quân xuyên rừng. Ngọn lửa ấy sưởi ấm những người lính vừa vượt qua cơn mưa rừng lạnh buốt. Và đôi khi, ánh lửa ấy còn là dấu hiệu để các đoàn xe vận tải tìm thấy trạm giữa đêm tối.

Vì thế, người giữ lửa không chỉ giữ một bếp lửa.

Ông đang giữ sự sống của cả một con đường**.

Một đêm mùa mưa năm ấy, rừng Trường Sơn chìm trong mưa gió dữ dội. Nước từ các sườn núi tràn xuống như những con suối nhỏ. Con đường đất trở nên trơn trượt và lầy lội.

Tư Lộc ngồi bên bếp lửa trong căn lán nhỏ, cẩn thận che gió để ngọn lửa không tắt.

Bỗng từ xa vang lên tiếng động cơ xe tải.

Một đoàn xe vận tải đang tiến về phía trạm.

Những chiếc xe phủ đầy bùn đất, đèn tắt hoàn toàn để tránh máy bay địch. Người lái xe chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm và những dấu hiệu nhỏ trong rừng để tìm đường.

Tư Lộc lập tức châm thêm củi.

Ngọn lửa bùng lên mạnh mẽ.

Ánh lửa hắt ra ngoài cửa lán, le lói giữa màn mưa dày đặc.

Chỉ vài phút sau, chiếc xe đầu tiên dừng lại trước trạm.

Một người lính bước xuống, giọng khàn đặc:

“May quá… nếu không thấy lửa của bác chắc chúng tôi lạc mất.”

Tư Lộc chỉ cười hiền:

“Có lửa là còn đường.”

Tuyến Đường mòn Hồ Chí Minh – con đường vận tải huyền thoại nối hậu phương với chiến trường.

Những người lính nhanh chóng xuống xe, sưởi ấm bên bếp lửa. Họ đã đi suốt nhiều giờ liền dưới mưa rừng lạnh buốt.

Khói bếp bay lên hòa với sương mù của núi rừng.

Một người lính trẻ nhìn ngọn lửa rồi hỏi:

“Bác ở đây lâu chưa?”

Tư Lộc nhìn ra màn mưa, chậm rãi nói:

“Cũng mấy năm rồi. Nhiệm vụ của bác là giữ cho ngọn lửa này không tắt.”

Người lính ngạc nhiên:

“Chỉ vậy thôi sao?”

Ông cười.

“Chỉ vậy thôi… nhưng nếu lửa tắt, các cậu sẽ không tìm được trạm trong đêm tối.”

Người lính im lặng.

Lúc ấy anh mới hiểu rằng ngọn lửa nhỏ bé kia quan trọng đến mức nào.

Ngoài kia, chiến tranh vẫn tiếp diễn. Máy bay địch vẫn ngày đêm ném bom xuống con đường Trường Sơn. Nhưng đoàn xe vẫn phải đi. Những chuyến hàng vẫn phải đến chiến trường.

Và giữa núi rừng mênh mông, ngọn lửa của Tư Lộc vẫn cháy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn