NGƯỜI GIỮ NGỌN LỬA CÁCH MẠNG
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, có những con người không trực tiếp cầm súng xông pha nơi tuyến đầu, không xuất hiện trên các bản tin chiến thắng, nhưng lại âm thầm giữ gìn một điều quý giá hơn cả: niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Họ là những cán bộ cơ sở, những giao liên, những bà mẹ, những người dân bình dị đã che chở cán bộ, nuôi giấu lực lượng cách mạng, gìn giữ từng tài liệu, từng lá cờ, từng cơ sở bí mật giữa vòng vây của kẻ thù. Chính họ là những người giữ ngọ
Sau Hiệp định Giơnevơ năm 1954, đất nước tạm thời bị chia cắt hai miền.
Ở miền Nam, nhiều cơ sở cách mạng bị truy lùng, nhiều cán bộ phải hoạt động bí mật trong điều kiện vô cùng nguy hiểm.
Kẻ thù tiến hành các chiến dịch đàn áp, lập ấp chiến lược, truy quét cơ sở cách mạng với mục tiêu dập tắt phong trào đấu tranh.
Trong hoàn cảnh ấy, sự tồn tại và phát triển của phong trào cách mạng phụ thuộc rất lớn vào những người dân bình thường nhưng có một lòng trung kiên với Tổ quốc.
Ở nhiều làng quê Nam Bộ, Trung Bộ và Tây Nguyên, có những căn nhà nhỏ ban ngày vẫn là mái ấm của gia đình, nhưng ban đêm lại trở thành nơi họp bí mật của cán bộ cách mạng.
Có những bà mẹ đào hầm ngay dưới nền nhà để che giấu cán bộ.
Có những người cha làm nghề nông, ban ngày cày ruộng, ban đêm lặng lẽ đưa bộ đội vượt sông.
Có những em nhỏ làm giao liên, mang từng bức thư, từng mẩu giấy, từng gói thuốc men băng qua đồn bốt mà không hề nao núng.
Có những người thợ, người buôn bán, người lái đò, người gùi hàng… mỗi người một công việc nhưng đều góp phần giữ cho ngọn lửa cách mạng không bị dập tắt.
Họ không cần danh hiệu, không mong được ghi tên vào lịch sử.
Điều họ mong mỏi chỉ là một ngày đất nước hòa bình.
Có những đêm mưa, cán bộ phải ẩn mình dưới hầm bí mật suốt nhiều giờ.
Ở phía trên, người mẹ vẫn bình tĩnh nấu cơm, chăm sóc con cháu như không có chuyện gì xảy ra, dù biết rằng chỉ cần một sơ suất nhỏ, cả gia đình có thể phải trả giá bằng tính mạng.
Có những người bị bắt, bị tra tấn dã man nhưng vẫn một mực giữ kín nơi ở của đồng đội.
Có những cơ sở cách mạng bị địch phát hiện, bị đốt phá, nhưng ngay sau đó, những ngôi nhà mới lại được dựng lên, những hầm bí mật mới lại được đào, những con đường liên lạc mới lại được mở.
Ngọn lửa cách mạng không chỉ được giữ bằng lòng dũng cảm mà còn bằng sự hy sinh thầm lặng của biết bao con người vô danh.
Nhờ có những cơ sở cách mạng kiên trung ấy, lực lượng cách mạng vẫn duy trì được mạng lưới liên lạc, bảo đảm hậu cần, che chở cán bộ và xây dựng phong trào đấu tranh rộng khắp.
Đó là nền tảng để phong trào cách mạng ngày càng lớn mạnh, góp phần làm nên những chiến thắng vang dội như Đồng Khởi, Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968, Chiến dịch Hồ Chí Minh và Đại thắng mùa Xuân năm 1975.
Ngày lá cờ giải phóng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, niềm vui ấy không chỉ thuộc về những người lính nơi tiền tuyến mà còn là phần thưởng xứng đáng dành cho những con người đã âm thầm giữ lửa suốt bao năm tháng.
Lịch sử không chỉ được viết nên bởi những trận đánh lớn hay những vị tướng tài ba.
Lịch sử còn được làm nên bởi hàng triệu con người bình dị, những người đã lặng lẽ góp sức để bảo vệ cách mạng trong những thời khắc cam go nhất.
Chính sự đoàn kết, lòng trung thành với Tổ quốc và niềm tin son sắt của nhân dân đã tạo nên sức mạnh vô địch của cách mạng Việt Nam.



