Người giữ nhịp cầu
Người giữ nhịp cầu
Trần Văn Phúc sinh ra bên một con sông ở miền Trung. Khi chiến tranh xảy ra, anh nhập ngũ và được phân công bảo đảm tuyến vượt sông phục vụ bộ đội hành quân.
Chiếc cầu tạm nhiều lần bị nước lũ cuốn trôi. Mỗi lần như vậy, Phúc lại cùng đồng đội tìm vật liệu, gia cố bờ và dựng lại cầu. Có những đêm mưa rất lớn, nước sông dâng nhanh, nhưng anh vẫn ở lại kiểm tra từng mối nối trước khi cho bộ đội qua.
Phúc thường nói với đồng đội: “Cầu còn thì đường đi còn; đường đi còn thì nhiệm vụ còn tiếp tục.”
Trong một lần thực hiện nhiệm vụ giữa lúc thời tiết khắc nghiệt, Phúc đã hy sinh. Những người đồng đội sau này vẫn nhớ hình ảnh anh đứng bên bờ sông, kiên nhẫn kiểm tra cây cầu trước mỗi chuyến vượt.
Sau ngày hòa bình, một cây cầu kiên cố được xây dựng trên chính dòng sông năm xưa. Người dân đặt tên cây cầu theo tên địa danh cũ, nhưng các cựu chiến binh vẫn gọi nơi ấy là “cầu của Phúc”.
Bởi họ hiểu rằng, có những người lính không trực tiếp ở tuyến đầu nhưng đã góp phần giữ cho mạch giao thông chiến trường không bị ngắt quãng.



