Người giữ nhịp cầu
Trong thời kỳ kháng chiến, tại một khu vực quan trọng thuộc Chiến dịch Hồ Chí Minh, có một cây cầu nhỏ nối liền hai tuyến đường chiến lược. Nhiệm vụ giữ cho cây cầu thông suốt được giao cho một tổ chiến sĩ, trong đó có anh Dũng – người con của Tiên Sơn.
Cây cầu không lớn, nhưng lại là mắt xích quan trọng. Nếu bị gián đoạn, việc di chuyển sẽ gặp nhiều khó khăn. Vì vậy, dù ngày hay đêm, tổ của anh Dũng luôn túc trực, sẵn sàng xử lý mọi tình huống.
Có lần, sau một đợt tấn công, cây cầu bị hư hại nặng. Trong khi nhiều người lo lắng, anh Dũng cùng đồng đội nhanh chóng bắt tay vào sửa chữa. Dưới ánh đèn mờ, họ làm việc không ngừng nghỉ, từng thanh gỗ, từng mối nối được gia cố lại.
Một người trong tổ nói:
“Chỉ cần chậm một chút thôi là cả đoàn phía sau sẽ bị ảnh hưởng.”
Anh Dũng gật đầu:
“Vì thế, mình không được phép chậm.”
Câu nói ấy như một mệnh lệnh. Không ai nghỉ tay, không ai than vãn. Đến khi cây cầu tạm thời được khôi phục, những chuyến xe lại tiếp tục lăn bánh, mang theo hy vọng tiến về phía trước.
Sau chiến tranh, cây cầu ấy được xây mới, vững chãi hơn. Nhưng với những người từng gắn bó, ký ức về những đêm giữ cầu vẫn còn đó – như một phần không thể quên của cuộc đời.
Anh Dũng sau này trở về quê, sống cuộc sống bình dị. Nhưng mỗi khi nhắc đến thời chiến, anh không kể về những điều lớn lao, mà chỉ nói:
“Có những việc nhỏ… nhưng nếu không ai làm, thì sẽ không có chiến thắng.”



