“Người giữ nhịp cầu thầm lặng”
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, có những người không trực tiếp ra trận nhưng lại giữ vai trò sống còn. Một chiến sĩ công binh đã âm thầm bảo vệ cây cầu huyết mạch bằng trí tuệ và lòng quả cảm của mình.
Năm 1968, tại một cây cầu nhỏ bắc qua con sông hẹp trên tuyến vận tải chiến lược, Đặng Quốc Khánh cùng tổ công binh được giao nhiệm vụ bảo vệ và sửa chữa cầu – nơi mà mỗi đêm đều có hàng chục chuyến xe chở hàng ra tiền tuyến đi qua.
Ban ngày, cây cầu trông bình thường như bao cây cầu khác. Nhưng ban đêm, nó trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội. Máy bay liên tục quần thảo, thả bom nhằm cắt đứt tuyến đường.
Mỗi lần cầu bị hư hại, Khánh và đồng đội lại lao ra sửa chữa ngay trong đêm. Có hôm vừa lắp xong tấm ván, bom lại rơi xuống, tất cả phải làm lại từ đầu.
Một lần, sau nhiều đợt đánh phá liên tiếp, Khánh nhận ra nếu cứ sửa theo cách cũ thì cây cầu sẽ không thể trụ nổi. Anh suy nghĩ rất lâu, rồi đề xuất một ý tưởng táo bạo: làm một “cầu giả” cách đó không xa để đánh lạc hướng, còn cầu thật thì được ngụy trang kỹ hơn.
Ban đầu, nhiều người còn nghi ngờ. Nhưng không còn lựa chọn nào khác, họ quyết định thử.
Đêm hôm đó, dưới ánh trăng mờ, Khánh cùng đồng đội dựng một cây cầu giả bằng tre, gỗ nhẹ và phủ lên lớp ngụy trang giống hệt cầu thật. Đồng thời, họ che kín cây cầu thật bằng lá cây, bùn đất để giảm khả năng bị phát hiện.
Kết quả khiến tất cả bất ngờ.
Những trận ném bom sau đó chủ yếu rơi trúng cây cầu giả. Còn cầu thật – nơi các đoàn xe đi qua – vẫn an toàn.
Nhờ vậy, tuyến vận tải được giữ vững trong nhiều ngày liền, góp phần quan trọng vào việc chi viện cho tiền tuyến.
Một đồng đội vỗ vai Khánh, cười:
“Cậu không chỉ sửa cầu… mà còn đánh lừa cả bom đạn.”
Khánh chỉ đáp nhẹ:
“Miễn là xe qua được… thì cách nào cũng đáng làm.”



