Người giữ nhịp đạn giữa kho vũ khí dã chiến
Ông Phạm Văn Út, sinh năm 1962, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Quê ở miền Tây Nam Bộ, ông quen với cuộc sống lao động vất vả, gắn liền với ruộng đồng và sông nước.
Cuối những năm 1970, khi nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam còn phức tạp, ông tham gia lực lượng phục vụ hậu cần tại một đơn vị đóng quân trong khu vực rừng thưa. Nhiệm vụ của ông là phụ trách kho vũ khí dã chiến, kiểm kê và bảo quản đạn dược phục vụ các tổ công tác.
Kho vũ khí được dựng tạm bằng gỗ rừng, nằm tách biệt trong khu vực an toàn, nhưng luôn phải đảm bảo khô ráo, tránh ẩm ướt vì điều kiện thời tiết thay đổi thất thường.
Một tình tiết được đồng đội nhắc lại xảy ra vào giữa mùa mưa năm 1983. Sau nhiều ngày mưa lớn kéo dài, khu vực kho bị thấm nước, một số thùng đạn đặt sát nền bắt đầu có dấu hiệu bị ẩm, vỏ kim loại dễ bị rỉ sét nếu không xử lý kịp thời.
Nếu để tình trạng kéo dài, việc bảo quản vũ khí sẽ gặp nguy hiểm, ảnh hưởng đến khả năng sẵn sàng chiến đấu của đơn vị. Ông Phạm Văn Út lập tức cùng tổ hậu cần tiến hành di chuyển toàn bộ số đạn dược lên vị trí cao hơn.
Ông trực tiếp kiểm tra từng thùng, lau khô vỏ kim loại, kê lại giá đỡ bằng gỗ rừng để cách ly hoàn toàn với mặt đất ẩm. Đồng thời, ông yêu cầu gia cố lại mái che bằng bạt và lá rừng để hạn chế nước mưa tạt vào.
Trong quá trình làm việc, mưa vẫn không ngớt, nhiều khu vực nền kho bị lầy lội, việc di chuyển từng thùng hàng nặng trở nên rất khó khăn. Tuy vậy, ông vẫn kiên trì chỉ huy anh em hoàn thành công việc trong nhiều giờ liên tục.
Sau khi hoàn tất, toàn bộ kho vũ khí được ổn định trở lại, đảm bảo an toàn và sẵn sàng phục vụ nhiệm vụ của đơn vị.
Một đồng đội sau này kể lại:
“Hôm đó nếu không xử lý kịp thì rất nguy hiểm. Anh Út làm rất chắc tay và bình tĩnh.”
Còn ông Phạm Văn Út chỉ nói:
“Giữ được đạn dược an toàn là giữ được nhiệm vụ.”
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về người giữ kho vũ khí giữa rừng biên giới vẫn được nhắc lại như một ký ức lặng lẽ mà quan trọng. Không phải chiến công rực rỡ, mà là sự cẩn trọng, trách nhiệm và kiên trì trong những công việc thầm lặng, góp phần giữ vững sức mạnh của đơn vị trong những năm tháng gian khó bảo vệ Tổ quốc.


