NGƯỜI GIỮ NHỊP ĐẬP GIỮA RỪNG TRỰC THĂNG
TÊN TRUYỆN: NGƯỜI GIỮ NHỊP ĐẬP GIỮA RỪNG TRỰC THĂNG
Giữa những cánh rừng dày của Trường Sơn, có một bãi đất nhỏ chỉ rộng bằng vài gian nhà. Không biển báo, không đường nhựa, chỉ có đất nén chặt và những vệt cỏ bị ép nằm rạp xuống. Người ta gọi nơi đó là “bãi đáp dã chiến”.
Ở đó có Quân – người phụ trách dẫn đường cho trực thăng hạ cánh và cất cánh. Công việc của anh là dùng cờ, đèn và ký hiệu tay để chỉ hướng cho phi công trong những điều kiện gần như không nhìn thấy gì ngoài mây và khói.
Nghe đơn giản, nhưng chỉ một sai lệch nhỏ cũng có thể khiến máy bay chệch hướng giữa núi rừng.
Quân luôn đứng ở trung tâm bãi đáp, nơi nguy hiểm nhất nhưng cũng quan trọng nhất. Anh thuộc từng luồng gió, từng hướng bay quen thuộc của trực thăng.
“Đúng vị trí mới cho hạ cánh,” anh thường nói.
Không ai được phép thay anh ở vị trí đó.
Một buổi chiều, trời chuyển xấu rất nhanh. Mây kéo thấp, sương dày đặc, tầm nhìn gần như bằng không.
Một trực thăng chở thương binh đang trên đường vào bãi đáp.
Tín hiệu liên lạc bị nhiễu.
Quân đứng sẵn giữa bãi đất, cờ hiệu trong tay. Anh căng mắt nhìn lên bầu trời trắng xóa.
Không thấy gì.
Chỉ nghe tiếng rotor ngày càng gần.
Rồi tiếng gió rít xuống.
Trực thăng xuất hiện như một bóng mờ trong sương.
Nhưng nó lệch hướng.
Rất nhẹ, nhưng đủ nguy hiểm.
Quân lập tức chạy dọc bãi đáp, giơ cờ hiệu, ra tín hiệu điều chỉnh.
“Lệch trái! Hạ thấp!”
Không chắc phi công có nhìn thấy không.
Chiếc máy bay vẫn lắc nhẹ.
Quân không dừng lại.
Anh chạy theo hướng máy bay, liên tục ra tín hiệu, vừa chạy vừa nhìn lên trời.
Khoảnh khắc ấy, toàn bộ bãi đáp như chỉ còn lại anh và chiếc trực thăng đang cố tìm đường xuống.
Một cơn gió mạnh thổi qua.
Sương tạt vào mặt.
Quân gần như không nhìn thấy gì nữa.
Nhưng anh vẫn đứng đúng vị trí.
Rồi đột ngột, trực thăng chỉnh lại hướng.
Nó hạ thấp dần.
Càng lúc càng gần.
Cuối cùng, bánh đáp chạm đất an toàn.
Tiếng rotor chậm lại.
Cửa máy bay mở ra. Thương binh được đưa xuống nhanh chóng.
Không ai nói gì nhiều. Chỉ có ánh mắt vội vã và những bước chân gấp gáp.
Quân đứng yên.
Cờ trong tay anh đã ướt mồ hôi và sương.
Khi máy bay chuẩn bị cất cánh rời đi lần nữa, phi công nhìn xuống, gật đầu rất nhanh.
Không cần lời cảm ơn dài.
Chỉ một cái gật đầu.
Cũng đủ hiểu.
Nhưng lần cất cánh thứ hai không suôn sẻ.
Sương dày hơn. Gió đổi hướng. Bãi đáp trở nên trơn trượt vì mưa.
Quân lại vào vị trí.
Anh giơ tín hiệu.
“Ổn. Có thể lên.”
Trực thăng bắt đầu tăng lực.
Nhưng ngay lúc đó, một cơn gió xoáy mạnh bất ngờ quét qua bãi.
Cát đá bay mù mịt.
Quân vẫn đứng đó, giữ tín hiệu ổn định, không lùi.
Chiếc trực thăng chao đảo một nhịp, rồi dần ổn định lại.
Sau vài giây căng thẳng, nó cất lên an toàn, hòa vào màn sương.
Bãi đáp chỉ còn lại tiếng gió.
Quân thở ra rất chậm.
Anh nhìn lên bầu trời đã trống.
Không biết mình đã đứng bao lâu.
Một đồng đội chạy lại:
“Cậu có biết vừa rồi nguy hiểm thế nào không?”
Quân chỉ đáp:
“Nếu mình lùi… thì họ không biết đâu là đường xuống.”
Sau đó, bãi đáp vẫn tiếp tục hoạt động nhiều năm.
Có những ngày trời xấu, có những ngày liên lạc gián đoạn. Nhưng mỗi khi trực thăng xuất hiện, luôn có một người đứng đúng vị trí giữa bãi đất trống.
Giữ tín hiệu.
Giữ hướng.
Giữ nhịp cho cả một chuyến đi.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc ở Việt Nam, bãi đáp dã chiến không còn cần dùng nữa.
Cỏ mọc lại, đất mềm dần, dấu bánh đáp mờ đi theo thời gian.
Nhưng những người từng đi qua nơi đó vẫn nhớ.
Nhớ một bóng người đứng giữa sương mù, tay giơ cờ hiệu, không bao giờ lùi khỏi vị trí của mình.
Vì có những người trong thời hoa lửa…
không trực tiếp cầm lái.
Nhưng lại là người giữ cho cả chuyến bay không rơi vào vô định.



