Bài viết

người giữ nhịp xe qua trọng điểm

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ
người giữ nhịp xe qua trọng điểm

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến vận tải Trường Sơn là con đường huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam. Trên những cung đường ấy, không chỉ có bộ đội lái xe mà còn có những chiến sĩ công binh, bảo đảm giao thông ngày đêm bám đường, sửa cầu, san lấp hố bom để đoàn xe được thông suốt. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về chiến sĩ công binh trẻ Vũ Văn Khánh là một câu chuyện xúc động về sự kiên cường và tinh thần trách nhiệm thầm lặng.

Vũ Văn Khánh sinh ra tại một vùng quê đồng bằng thuộc tỉnh Nam Định. Anh lớn lên giữa những cánh đồng lúa, sớm quen với lao động và tính kỷ luật trong cuộc sống.

Khi nhập ngũ, Khánh được phân công vào đơn vị công binh đảm bảo giao thông trên tuyến Trường Sơn, chuyên sửa chữa đường sá và khắc phục hố bom sau các trận đánh phá của địch.

Công việc của anh là luôn đi sau hoặc đi trước đoàn xe, rà soát những đoạn đường nguy hiểm, lấp hố bom, gia cố cầu tạm và mở đường cho xe vận tải đi qua.

Trên tuyến đường này, bom địch có thể đánh phá bất cứ lúc nào, tạo ra những “trọng điểm” ách tắc giao thông vô cùng nguy hiểm.

Một mùa khô năm 1972, tuyến vận tải chiến lược bị đánh phá dữ dội, nhiều đoạn đường bị cày nát, tạo thành những hố bom sâu và rộng.

Đơn vị của Khánh được giao nhiệm vụ khắc phục một trọng điểm ách tắc để đoàn xe chở hàng chi viện có thể đi qua trong thời gian sớm nhất.

Ngay khi đến hiện trường, Khánh cùng đồng đội bắt tay vào san lấp hố bom, dùng đất đá và vật liệu có sẵn để tạo lại mặt đường tạm.

Công việc diễn ra liên tục, không kể ngày đêm, bởi đoàn xe phía sau đang chờ thông tuyến.

Trong lúc đang thi công, máy bay địch bất ngờ xuất hiện và ném bom xuống khu vực trọng điểm.

Tiếng nổ liên tiếp làm đất đá rung chuyển, nhiều đoạn vừa san lấp lại bị phá hủy.

Khói bụi mù mịt khiến việc quan sát trở nên rất khó khăn.

Dù vậy, Khánh vẫn kiên quyết bám trụ hiện trường, không rời vị trí thi công.

Anh cùng đồng đội nhanh chóng tổ chức lại đội hình, vừa tránh bom, vừa tiếp tục lấp hố để giữ thông tuyến.

Có thời điểm, một quả bom nổ rất gần làm sập một phần taluy đường vừa được gia cố.

Khánh bị hất ngã nhưng vẫn lập tức đứng dậy tiếp tục chỉ huy việc khắc phục.

Anh hiểu rằng chỉ cần chậm trễ, cả đoàn xe phía sau sẽ bị ùn tắc giữa khu vực nguy hiểm.

Sau nhiều giờ làm việc căng thẳng, đoạn đường trọng điểm cuối cùng cũng được thông tuyến tạm thời.

Ngay sau đó, những đoàn xe vận tải đầu tiên đã có thể tiếp tục hành trình chi viện.

Nhưng khi công việc chưa kịp kết thúc hoàn toàn, đợt đánh phá thứ hai lại diễn ra, khiến khu vực tiếp tục bị hư hỏng.

Khánh cùng đồng đội phải vừa sửa chữa, vừa đảm bảo an toàn cho lực lượng phía sau rút lui.

Trong quá trình đó, anh bị thương nhẹ do sức ép bom nhưng vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ trước khi rời vị trí.

Nhờ sự kiên trì của anh và đơn vị công binh, trọng điểm ách tắc đã được khắc phục kịp thời, giữ vững mạch vận tải chiến lược.

Sau chiến dịch, những người lính lái xe đi qua đoạn đường ấy vẫn nhắc đến những chiến sĩ công binh “giữ nhịp đường” giữa bom đạn, để từng bánh xe có thể tiếp tục lăn về phía trước.

Câu chuyện về Vũ Văn Khánh là hình ảnh tiêu biểu của lực lượng công binh Trường Sơn trong thời hoa lửa – những con người thầm lặng nhưng đã góp phần quan trọng vào thắng lợi chung bằng sự bền bỉ, gan dạ và tinh thần trách nhiệm cao cả.

Ngày nay, khi những con đường đã được mở rộng và kiên cố, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm, kiên cường và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn