Bài viết

NGƯỜI GIỮ NHỮNG CÂU HÁT RU

NGƯỜI GIỮ NHỮNG CÂU HÁT RU

Lào Cai12/05/2026Đoàn xã Yên Bình (Đoàn xã Yên Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh Thành quê miền Trung. Từ nhỏ anh đã quen nghe mẹ hát ru mỗi tối.

Ra chiến trường, giữa những đêm rừng lạnh buốt, anh thường khe khẽ hát lại những câu ru năm nào.

Giọng anh trầm và ấm.

Tiếng hát vang rất nhỏ dưới mái lán giữa rừng sâu.

Có người đang sốt rét nghe rồi ngủ quên lúc nào không biết.

Có người nằm im lặng nhớ về mái nhà cũ.

Anh Thành thường cười:

“Hát cho đỡ nhớ nhà thôi.”

Một lần đơn vị phải hành quân xuyên đêm sau trận bom lớn.

Ai cũng mệt rã rời.

Một chiến sĩ trẻ bị thương ở chân không thể đi tiếp.

Anh Thành vừa dìu đồng đội vừa khe khẽ hát để người lính kia tỉnh táo.

Đến gần sáng, họ mới về tới nơi an toàn.

Ít lâu sau, trong một trận đánh ác liệt, anh Thành hy sinh khi đang bảo vệ tuyến rút lui cho đồng đội.

Sau chiến tranh, nhiều người lính cũ vẫn nhớ những câu hát ru khe khẽ vang lên giữa rừng đêm năm ấy — âm thanh dịu dàng hiếm hoi của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI GIỮ NHỮNG CÂU HÁT RU | Câu chuyện thời hoa lửa