Người giữ rạch
Người giữ rạch
Rạch Kiến những năm kháng chiến chống Pháp là một vùng đất hoang vu, lau sậy mọc cao quá đầu người. Ban ngày yên tĩnh đến lạ, nhưng đêm xuống lại vang lên tiếng chèo khua nhẹ trên mặt nước. Trong những con rạch chằng chịt ấy, người dân truyền tai nhau về một người anh hùng – anh Ba Lợi.Anh Ba vốn là một người nông dân hiền lành, quanh năm gắn bó với ruộng lúa. Nhưng từ khi giặc Pháp tràn vào, anh bỏ cuốc cầm súng, tham gia lực lượng du kích địa phương. Anh hiểu từng con rạch, từng lối đi trong rừng tràm, như chính lòng bàn tay của mình.Một đêm nọ, nhận được tin quân địch chuẩn bị càn quét vào làng, anh Ba Lợi cùng tổ du kích lập kế hoạch chặn đánh. Anh chọn một khúc rạch hẹp, hai bên cây cối rậm rạp để phục kích. Khi xuồng giặc tiến vào, anh ra hiệu. Tiếng súng vang lên giữa màn đêm, nước bắn tung tóe. Trận đánh diễn ra nhanh chóng, bất ngờ khiến quân địch hoảng loạn tháo chạy.Sau trận đó, tên tuổi anh Ba Lợi lan khắp vùng. Nhưng anh vẫn giản dị như xưa, vẫn sống cùng bà con, giúp dân gặt lúa, sửa mái nhà. Với anh, đánh giặc không phải để nổi danh, mà để giữ yên từng con rạch, từng mảnh đất quê hương.Một lần, trong một trận càn lớn, anh bị thương nặng khi dẫn đường cho dân làng chạy vào rừng. Dù đau đớn, anh vẫn kiên quyết không rời vị trí cho đến khi mọi người an toàn. Anh hy sinh trong sự tiếc thương của cả làng.Ngày nay, người dân Rạch Kiến vẫn kể về anh như một biểu tượng của lòng dũng cảm. Con rạch nơi anh từng chiến đấu vẫn chảy hiền hòa, như mang theo câu chuyện về một người anh hùng thầm lặng đã sống và chiến đấu vì quê hương.



