Người giữ rừng
Ông Lợi sống cả đời bên cánh rừng đầu nguồn. Khi chiến tranh đến, khu rừng ấy trở thành nơi trú quân và giấu lương thực của bộ đội. Ông được giao nhiệm vụ giữ bí mật cho cánh rừng.
Hằng ngày, ông giả vờ vào rừng chặt củi như bao người khác, nhưng thực chất là đi kiểm tra các hầm giấu hàng. Nếu phát hiện dấu chân lạ, ông sẽ tìm cách báo cho du kích.
Một hôm, địch kéo đến định đốt rừng để truy tìm lực lượng ta. Ông Lợi nhanh trí dẫn chúng đi vòng sang khu rừng khác, nói rằng nơi đó có dấu người. Nhờ vậy, khu rừng chính được giữ an toàn.
Nhiều năm sau, khi hòa bình trở lại, ông vẫn tiếp tục chăm sóc cánh rừng ấy. Ông bảo con cháu: “Rừng từng che chở mình, giờ mình phải giữ lại cho đời sau.”



