Cựu Thanh niên xung phong

Người giữ rừng, giữ bản

Lai Châu14/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một bản vùng cao heo hút của Lai Châu, người dân luôn nhắc đến ông Vàng A Lử như một “người gác rừng” thầm lặng.

Ít ai biết rằng, trước khi trở thành người bảo vệ rừng, ông từng là một thanh niên xung phong trải qua những năm tháng gian khổ giữa núi rừng. Khi ấy, rừng là nơi che chở cho bộ đội, là “lá chắn” giúp cách mạng tồn tại và phát triển.

Ông từng cùng đồng đội hành quân trong rừng sâu, ngủ dưới tán cây, ăn rau rừng, uống nước suối. Những cánh rừng khi ấy không chỉ là thiên nhiên, mà còn là sự sống.

👉 “Không có rừng, mình khó mà sống sót,” ông thường nói.

Sau ngày đất nước hòa bình, ông trở về bản. Cuộc sống dần ổn định, nhưng ông nhận ra một điều khiến mình trăn trở: rừng bắt đầu bị chặt phá.

Một số người vì cuộc sống khó khăn đã vào rừng lấy gỗ, đốt rừng làm nương. Những cánh rừng từng xanh tốt dần thưa đi.

Ông Lử không thể đứng nhìn. Ông bắt đầu đi từng nhà, giải thích cho bà con hiểu:
👉 “Rừng mất thì đất cũng mất, nước cũng cạn. Con cháu mình sẽ khổ.”

Ban đầu, không phải ai cũng nghe. Có người còn nói:
“Không chặt rừng thì lấy gì mà sống?”

Ông không tranh cãi. Ông chọn cách làm gương. Ông tự mình bảo vệ những khu rừng gần bản, phát hiện ai chặt phá thì nhẹ nhàng khuyên nhủ.

Không chỉ vậy, ông còn hướng dẫn bà con cách làm nương bền vững, trồng cây gây rừng, chăn nuôi để giảm phụ thuộc vào rừng.

Những ngày đầu rất vất vả. Có hôm ông đi tuần tra cả ngày, vượt đèo, lội suối, mệt đến rã rời. Nhưng ông chưa từng bỏ cuộc.

Dần dần, bà con hiểu ra. Những cánh rừng được giữ lại, cây xanh dần hồi sinh.

Trẻ em trong bản giờ đây vẫn thường theo ông lên rừng. Ông chỉ cho các em từng loại cây, từng con suối, kể lại những câu chuyện ngày xưa.

Một lần, có em nhỏ hỏi:
“Ông ơi, sao ông quý rừng thế?”

Ông nhìn xa xăm, rồi chậm rãi nói:
👉 “Vì rừng đã từng cứu ông, cứu đồng đội ông. Giữ rừng là giữ ơn.”

Giờ đây, dù tuổi đã cao, bước chân không còn nhanh, nhưng ông vẫn giữ thói quen đi rừng. Không phải để khai thác, mà để nhìn, để kiểm tra, để yên tâm rằng rừng vẫn còn đó.

Người dân trong bản nói:
👉 “Có ông Lử, rừng như có người trông.”

Câu chuyện của ông không phải là những chiến công ồn ào, mà là sự bền bỉ, âm thầm suốt cả cuộc đời.

Từ một người thanh niên xung phong năm xưa đến một người giữ rừng hôm nay, ông đã sống trọn vẹn với trách nhiệm của mình – với đất nước, với bản làng, và với thiên nhiên.

Ở nơi núi rừng Lai Châu, những con người như ông chính là “gốc rễ” giữ cho bản làng bền vững, giữ cho màu xanh không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn