Người giữ rừng thời chiến
Những cánh rừng xanh của quê hương Khả Cửu không chỉ là nguồn sống của người dân Mường mà còn từng là nơi che chở cho bộ đội, dân công và cán bộ trong những năm tháng chiến tranh. Trong ký ức của nhiều người, ông Trần Văn Mạnh, sinh năm 1958, luôn tự hào khi kể về những câu chuyện giữ rừng mà ông được chứng kiến và góp sức khi còn trẻ.
Người giữ rừng thời chiến
(Nhân vật: Ông Trần Văn Mạnh)
Những cánh rừng xanh của quê hương Khả Cửu không chỉ là nguồn sống của người dân Mường mà còn từng là nơi che chở cho bộ đội, dân công và cán bộ trong những năm tháng chiến tranh. Trong ký ức của nhiều người, ông Trần Văn Mạnh, sinh năm 1958, luôn tự hào khi kể về những câu chuyện giữ rừng mà ông được chứng kiến và góp sức khi còn trẻ.
Ông Mạnh thường nói:
"Nếu người lính giữ biên cương thì người dân quê mình cũng phải giữ lấy cánh rừng. Rừng còn thì bộ đội còn chỗ trú quân, nhân dân còn nơi sinh sống."
Thuở ấy, cuộc sống vô cùng khó khăn. Nhiều người phải vào rừng lấy măng, hái rau, kiếm củi để nuôi sống gia đình. Thế nhưng bà con luôn nhắc nhau không được chặt phá bừa bãi, không đốt rừng và không làm lộ những lối đi bí mật mà bộ đội thường sử dụng.
Ông Mạnh cùng những thanh niên trong bản thường xuyên đi tuần tra các khu rừng gần bản. Hễ phát hiện có cây bị đổ chắn đường hay dấu hiệu cháy rừng, mọi người lại cùng nhau khắc phục ngay.
Có một lần, sau nhiều ngày nắng nóng, một đám cháy nhỏ bùng lên trên sườn đồi. Nếu ngọn lửa lan rộng, không chỉ rừng bị thiêu rụi mà những tuyến đường bộ đội từng sử dụng cũng có nguy cơ bị ảnh hưởng.
Không chần chừ, ông Mạnh hô lớn:
"Mang cành cây xanh và cuốc lên! Phải chặn lửa ngay!"
Cả bản nhanh chóng lên đồi. Người dùng cành cây dập lửa, người phát đường băng cản lửa, người gùi nước từ suối lên. Sau nhiều giờ vất vả, đám cháy được khống chế.
Nhìn cánh rừng vẫn còn xanh, ai cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ông Mạnh mỉm cười:
"Giữ được rừng cũng là góp phần giữ quê hương."
Năm tháng qua đi, chiến tranh lùi vào quá khứ. Những cánh rừng Khả Cửu vẫn tiếp tục xanh tươi, che chở cho bản làng, giữ nguồn nước và mang lại cuộc sống cho người dân.
Ông Trần Văn Mạnh luôn tích cực vận động con cháu bảo vệ rừng, trồng thêm cây xanh và không khai thác rừng trái phép.
Mỗi khi dẫn các cháu vào rừng, ông lại chỉ những cây cổ thụ rồi kể:
"Ngày xưa, những tán cây này từng che mưa, che nắng cho bộ đội. Hôm nay, chúng tiếp tục che chở cho cuộc sống của chúng ta. Vì vậy, phải biết gìn giữ."
Lũ trẻ chăm chú lắng nghe, hiểu rằng bảo vệ rừng không chỉ là giữ gìn thiên nhiên mà còn là gìn giữ một phần ký ức của quê hương.
Đối với ông Mạnh, rừng không chỉ có giá trị về kinh tế hay môi trường. Đó còn là chứng nhân của một thời hoa lửa, nơi lưu giữ dấu chân của những người lính, những người dân bình dị đã cùng nhau vượt qua gian khó vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Thông điệp: Bảo vệ rừng là bảo vệ cuộc sống, bảo vệ quê hương và gìn giữ những ký ức thiêng liêng của dân tộc. Những cánh rừng từng che chở cho con người trong chiến tranh hôm nay cần được các thế hệ tiếp nối gìn giữ bằng ý thức và trách nhiệm.
Người giữ rừng thời chiến
(Nhân vật: Ông Trần Văn Mạnh, sinh năm 1958 – tác phẩm sáng tác)
Những cánh rừng xanh của quê hương Khả Cửu không chỉ là nguồn sống của người dân Mường mà còn từng là nơi che chở cho bộ đội, dân công và cán bộ trong những năm tháng chiến tranh. Trong ký ức của nhiều người, ông Trần Văn Mạnh, sinh năm 1958, luôn tự hào khi kể về những câu chuyện giữ rừng mà ông được chứng kiến và góp sức khi còn trẻ.
Ông Mạnh thường nói:
"Nếu người lính giữ biên cương thì người dân quê mình cũng phải giữ lấy cánh rừng. Rừng còn thì bộ đội còn chỗ trú quân, nhân dân còn nơi sinh sống."
Thuở ấy, cuộc sống vô cùng khó khăn. Nhiều người phải vào rừng lấy măng, hái rau, kiếm củi để nuôi sống gia đình. Thế nhưng bà con luôn nhắc nhau không được chặt phá bừa bãi, không đốt rừng và không làm lộ những lối đi bí mật mà bộ đội thường sử dụng.
Ông Mạnh cùng những thanh niên trong bản thường xuyên đi tuần tra các khu rừng gần bản. Hễ phát hiện có cây bị đổ chắn đường hay dấu hiệu cháy rừng, mọi người lại cùng nhau khắc phục ngay.
Có một lần, sau nhiều ngày nắng nóng, một đám cháy nhỏ bùng lên trên sườn đồi. Nếu ngọn lửa lan rộng, không chỉ rừng bị thiêu rụi mà những tuyến đường bộ đội từng sử dụng cũng có nguy cơ bị ảnh hưởng.
Không chần chừ, ông Mạnh hô lớn:
"Mang cành cây xanh và cuốc lên! Phải chặn lửa ngay!"
Cả bản nhanh chóng lên đồi. Người dùng cành cây dập lửa, người phát đường băng cản lửa, người gùi nước từ suối lên. Sau nhiều giờ vất vả, đám cháy được khống chế.
Nhìn cánh rừng vẫn còn xanh, ai cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ông Mạnh mỉm cười:
"Giữ được rừng cũng là góp phần giữ quê hương."
Năm tháng qua đi, chiến tranh lùi vào quá khứ. Những cánh rừng Khả Cửu vẫn tiếp tục xanh tươi, che chở cho bản làng, giữ nguồn nước và mang lại cuộc sống cho người dân.
Ông Trần Văn Mạnh luôn tích cực vận động con cháu bảo vệ rừng, trồng thêm cây xanh và không khai thác rừng trái phép.
Mỗi khi dẫn các cháu vào rừng, ông lại chỉ những cây cổ thụ rồi kể:
"Ngày xưa, những tán cây này từng che mưa, che nắng cho bộ đội. Hôm nay, chúng tiếp tục che chở cho cuộc sống của chúng ta. Vì vậy, phải biết gìn giữ."
Lũ trẻ chăm chú lắng nghe, hiểu rằng bảo vệ rừng không chỉ là giữ gìn thiên nhiên mà còn là gìn giữ một phần ký ức của quê hương.
Đối với ông Mạnh, rừng không chỉ có giá trị về kinh tế hay môi trường. Đó còn là chứng nhân của một thời hoa lửa, nơi lưu giữ dấu chân của những người lính, những người dân bình dị đã cùng nhau vượt qua gian khó vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Thông điệp: Bảo vệ rừng là bảo vệ cuộc sống, bảo vệ quê hương và gìn giữ những ký ức thiêng liêng của dân tộc. Những cánh rừng từng che chở cho con người trong chiến tranh hôm nay cần được các thế hệ tiếp nối gìn giữ bằng ý thức và trách nhiệm.



