NGƯỜI GIỮ SÓNG TRÊN ĐỈNH NÚI MÂY
Giữa những đỉnh núi mù sương vùng Tây Bắc thời kháng chiến chống Pháp, một chiến sĩ thông tin trẻ tuổi đã bám trụ nơi đỉnh cao heo hút để giữ cho từng tín hiệu liên lạc không bị đứt đoạn, góp phần nối liền mệnh lệnh giữa sở chỉ huy và tiền tuyến.
Năm 1953, Vũ Đình Phúc vừa tròn 19 tuổi thì rời quê lúa Thái Bình lên Tây Bắc tham gia bộ đội thông tin. Không trực tiếp cầm súng xung phong, nhiệm vụ của anh là kéo dây, bảo vệ máy và giữ thông suốt liên lạc giữa các đơn vị chuẩn bị cho chiến dịch lớn. Người lính thông tin khi ấy thường nói vui:
“Dây còn, lệnh còn. Dây đứt, trận đánh có thể đổi bằng máu.” Phúc được phân công lên một đỉnh núi cao gần mặt trận Điện Biên, nơi quanh năm mây phủ, gió rít và cái lạnh thấm tận xương. Trạm của anh chỉ có một lán nhỏ lợp tạm, chiếc máy điện đài và cuộn dây nối dài qua rừng núi. Mỗi ngày, anh cùng tổ công tác men vách đá kiểm tra đường dây, vá từng đoạn bị mưa rừng, cây đổ hay pháo địch làm hỏng. Có những đoạn phải bò qua vực hẹp, lưng đeo máy, tay bám rễ cây. Một đêm đầu năm 1954, mưa đá bất ngờ đổ xuống, gió quật đứt nhiều tuyến dây quan trọng đúng lúc chiến dịch bước vào giai đoạn chuẩn bị. Tín hiệu mất. Sở chỉ huy cần truyền lệnh gấp, nhưng các tuyến dưới không nhận được. Không chờ trời sáng, Phúc khoác áo mưa, buộc dây thừng vào người rồi lao vào đêm núi. Gió mạnh đến mức nhiều lần quật anh ngã dúi vào đá. Bàn tay tê cóng nhưng vẫn lần theo từng cột dây. Cuối cùng, anh phát hiện một đoạn dây đứt treo lơ lửng bên sườn vực do cây lớn đổ kéo xuống. Trong mưa lạnh cắt da, Phúc tự buộc mình vào gốc cây, đu xuống nối lại từng mối dây bằng đôi tay run cứng. Khi dòng tín hiệu trở lại, chiếc máy ở lán réo vang. Mệnh lệnh được truyền đi kịp thời. Sáng hôm sau, đồng đội tìm thấy anh ngất lịm bên cột dây, hai bàn tay bật máu, nhưng đường truyền vẫn hoạt động. Sau chiến thắng Điện Biên, cấp trên hỏi điều gì khiến anh liều mình như vậy, Phúc chỉ cười:
“Vì ngoài kia, người cầm súng cần nghe được lệnh để sống và chiến thắng.” Trở về đời thường, ông trở thành nhân viên bưu điện xã, vẫn gắn bó với những đường dây thông tin cho đến tuổi già. Ông thường nói với con cháu:
“Có những người đứng sau chiến thắng, không ở tuyến đầu, nhưng nếu họ buông tay, tuyến đầu có thể lặng im.” Giữa mây núi Tây Bắc năm ấy, người lính giữ sóng không chỉ nối những sợi dây liên lạc, mà còn nối ý chí của cả một chiến dịch làm nên lịch sử.



